Chỉ một câu nói, xưởng trưởng Ngô cảm thấy bản thân mình quá đa nghi, có thứ gọi là người nghi không dùng mà người dùng thì không nghi, nên ông ấy quyết định tin vào cô đồng chí này một lần.
Trình sư phó chỉ biết trơ mắt nhìn cô sửa chữa như đang chỉ vào mũi ông ta mắng ông ta ngu ngốc, tất nhiên xưởng trưởng Ngô cũng không cam lòng, chỉ là vẫn ngại vì đối phương có chút bản lĩnh, nên chỉ có thể nói: "Trình sư phó yên tâm đừng nóng, đồng chí Cố nói cô ấy có thể làm được."
"Cô ta nói có thể là có thể sao? Tôi nói với cậu, nếu không lắp vào được nữa thì đừng đến tìm tôi, tôi sẽ không giúp đâu!" Trình sư phó nhất thời nói.
Cố Lệ liếc mắt nhìn ông ta: " Trình sư phó cứ yên tâm, sẽ không làm phiền đến thời gian của chú đâu."
Cô cảm thấy phụ nữ rất bị xem thường, phân biệt đối xử giữa nam và nữ thì ở đâu cũng có.
"Chỉ mong là vậy đi, bản lĩnh không lớn, mạnh miệng cũng không nhỏ!" Trình sư phó cười lạnh, ông ta cũng không muốn ở lại đây để nhúng tay vào nữa, nên trực tiếp rời đi.
Đừng để đến khi máy móc bị phá hư còn làm liên lụy đến ông ta.
Cố Lệ có thể nghe ra vị xưởng trưởng Ngô này dường như cũng không hài lòng với Trình sư phó kia, nhưng cô thì không hài lòng với Trình sư phó này thật, cho nên nói: "Sau này trong nhà máy có gì cần sửa, có thể gọi điện thoại qua chỗ tôi làm tìm tôi, nếu có thời gian tôi sẽ đến đây sửa giúp cho."
Xưởng trưởng Ngô đối với lời mạnh miệng của cô cũng rất bất ngờ: "Chuyện này quá tốt rồi, nhưng mà lúc này đồng chí Cố cũng nên sửa cho xong máy móc này đã."
Cố Lệ cũng không nói nhiều nữa, cô dành ba tiếng để sửa xong cái máy đầu tiên, sau khi thay thế ba bộ phận thì đem tất cả những bộ phận đã được tháo rời lắp lại nguyên vẹn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-338.html.]
Cả quá trình được hoàn thành đều dưới sự quan sát của đám người xưởng trưởng Ngô, quy trình không nhỏ, phức tạp đến mức khiến người ta cũng hoa cả mắt.
Nên cũng không kỳ lạ khi Trình sư phó kia đến đây thấy cô tháo hết các linh kiện của máy xuống đã trực tiếp giậm chân tại chỗ như vậy, mà đám người Mã Trọng Dương quen biết với Cố Lệ cũng nhịn không được mà toát hết cả mồ hôi, không dám làm lộn xộn những linh kiện mà Cố Lệ đã để xuống, bởi vì cô đã nói họ không được chạm vào những thứ đó.
Tuy máy móc phức tạp như vậy, nhưng vẫn được Cố Lệ lắp ráp trở về, và gọi xưởng trưởng Ngô cùng đám người quản sự Trịnh đến xem thử nó có vận hành không.
Tất nhiên xưởng trưởng Ngô kêu quản sự Trịnh bật công tắt, cái máy thật sự đã được sửa rất tốt.
"Được được được, đúng là không nhìn ra đồng chí Cố Lệ có tay nghề giỏi như vậy!" Xưởng trưởng Ngô vui mừng vô cùng.
Quản sự Trịnh cũng vui: "Đúng vậy, hoàn toàn không nhìn ra đồng chí Cố có kỹ thuật tốt như thế. Nhưng đồng chí Cố có tay nghề giỏi như vậy sao lại đến làm ở chỗ thu mua vậy?"
Mã Trọng Dương cùng những người khác đều cười nói lý do Cố Lệ không đến bộ phận sửa chữa, lúc này quản sự Trịnh mới cười nói, mà xưởng trưởng Ngô bên cạnh đang sờ cái máy đã được sửa xong, trong lòng có một ý tưởng.
Nhưng mà cũng chưa nói gì: "Chúng ta đi dùng cơm trước đi, ăn xong rồi về nghỉ ngơi, máy còn lại để ngày mai sửa cũng được."
"Cảm ơn ý tốt của xưởng trưởng Ngô, có điều vẫn để tôi sửa trong hôm nay luôn đi, tiền chi tiêu của chúng tôi không nhiều lắm nên không thể ở tỉnh thành này thêm mấy ngày được." Cố Lệ cười.
Quản lý Trần keo kiệt chỉ cho bọn họ chi phí một ngày, giữa trưa hôm nay đến giữa trưa ngày mai, trễ nhất cũng là đến chiều tối phải đúng giờ ngồi xe trở về.
"Không sao, không sao, có gì cứ gọi điện thoại về bên đó, nhà máy chúng tôi sẽ chi trả tiền phí cho mọi người." Xưởng trưởng Ngô hào phóng nói.