Bà Từ thật sự cũng cảm thấy mệt mỏi nên đi ngủ một giấc, tỉnh lại tinh thần đã khá hơn nhiều, nhưng mà vẫn còn có chút khiếp sợ, bởi vì bà mơ thấy con trai đang nằm ở bệnh viện.
Bà Hàn trả đứa bé cho bà, sau đó dẫn Nhị Bảo về nhà.
Cố Lệ đã đi làm trở về, Đại Bảo đang học bài còn cô đang nấu cơm.
"Mẹ, ngày mai chúng con muốn sang xưởng nhựa bên tỉnh thành kia thu mua một vài chậu rửa mặt bằng nhựa, sợ là phải ở bên ngoài hơn hai ngày." Cố Lệ nói.
"Vậy con cẩn thận một chút." Bà Hàn gật đầu nói.
Cố Lệ đồng ý, ăn xong cơm chiều cô đưa Đại Bảo Nhị Bảo đi chơi một lúc, sau đó dạy dỗ bọn trẻ, ba mẹ không ở nhà, các con ở trong nhà chăm sóc tốt cho bà nội nhé.
Đại Bảo rất có ý thức trách nhiệm: "Mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho bà nội và em trai!" Hiện tại thằng bé bắt đầu giúp đỡ các việc linh tinh như quét rác lau bàn!
Cố Lệ hôn lên trán thằng bé, Đại Bảo có chút ngượng ngùng, nhưng rõ ràng rất vui sướng.
Ngày hôm sau Cố Lệ cùng các đồng nghiệp xuất phát.
Cô vẫn đi cùng Thẩm Văn Võ còn có Mã Trọng Dương, cùng với Đỗ Tiểu Hà, bốn người thành một đội ngũ, đến lúc đó nếu có thể đi Quảng Châu cũng sẽ là bốn người bọn họ cùng đi.
Lúc trước Thẩm Văn Võ cùng Mã Trọng Dương đều đã đi đến xưởng nhựa kia thu mua thử, nhưng mà lại không được thuận lợi.
"Đối phương rất khó nói chuyện." Mã Trọng Dương nói.
Thẩm Văn Võ càng nói đến điểm quan trọng: "Đâu chỉ có khó nói chuyện, căn bản chính là khinh thường chúng ta. Ỷ vào xưởng nhựa có dụng cụ nhựa dùng tốt nên không thèm để ý đến chúng ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-333.html.]
Đỗ Tiểu Hà nhìn về phía Cố Lệ: "Chị Lệ, lần này chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ được không?"
Thẩm Văn Võ cùng Mã Trọng Dương cũng đều nhìn về phía Cố Lệ, bọn họ đều đã 30 tuổi, đều lớn tuổi hơn Cố Lệ, nhưng mà với kiến thức cùng với bản lĩnh của Cố Lệ, bọn họ đều nguyện ý để cô dẫn đầu.
"Tôi chưa từng nói chuyện với bọn họ bao giờ nên cũng không biết như thế nào, nhưng mà xe đến trước núi tất nhiên sẽ có đường, thuyền cập bến tự nhiên có chỗ đậu, rồi sẽ có biện pháp!" Cố Lệ an ủi nói: "Cùng lắm thì đi bảo dưỡng cho bọn họ một vài cái máy móc sản xuất nhựa xem sao!"
Lời này chính là khiến bọn họ cười vang.
Nhưng cũng thật sự khâm phục, Mã Trọng Dương nói: "Tôi nghe quản lý Trần nói, ngày ấy Cát sư phó muốn cô chuyển sang đơn vị sửa chữa, điều kiện cũng là tùy cô chọn nhưng cô lại không đi?"
Đỗ Tiểu Hà cùng Thẩm Văn Võ có biết đến chú Cát, nhưng mà cũng không biết việc này nên khi nghe thấy thế lập tức thấy kinh ngạc.
Cố Lệ cười: "Thật ra là muốn tôi chuyển sang đó, cũng cho tôi điều kiện rất hấp dẫn, nếu không phải đơn vị sửa chữa bên kia toàn là nam đồng nghiệp, đến một nữ đồng nghiệp cũng không có nên không thích hợp cho tôi. Không thì tôi thật sự cũng muốn sang đó."
Bởi vì vấn đề bên đơn vị sửa chữa, Cố Lệ càng nghĩ nhiều.
Vốn dĩ cô cảm thấy bản thân là phụ nữ cũng không làm lên sự nghiệp lớn gì, cho nên cho dù trong tay có một cái bàn tay vàng, cô cũng khó có thể phát huy ra tác dụng lớn như vậy, chỉ có thể lợi dụng công việc thu mua này đi khắp nơi giúp một ít là có thể giúp được bao nhiêu người.
Vài lần đi ra ngoài cô đều tiếp tế một ít đồ dùng sinh hoạt cho những người bần cùng cùng quê nhà, khiến cho mọi người thần không biết quỷ không hay mà đem tặng chút lương thực.
Cô cảm thấy khả năng của bản thân cũng chỉ có như vậy.
Nhưng mà sau khi trao đổi với đơn vị sửa chữa bên kia, bỗng nhiên cô lại có chút ý tưởng, khoa học kỹ thuật đất nước phát triển mới thật sự là giải quyết vấn đề căn bản, ban đầu cô làm những cái đó đều chỉ là những việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi.
Rốt cuộc có nên hướng đến việc lớn hay không? Nếu là hướng đến việc lớn, vậy thì cô sẽ lập một người máy học bá không thầy dạy cũng có thể hiểu, tuy nhiên muốn xây dựng nhân thiết cho nó, chính là rất dễ dàng sụp đổ.
Cho nên trước mắt cô đang rất do dự.