Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 332

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:06:27
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu như sợ bị nói là bịa đặt, như vậy nhà lớn cũng có thể ngồi xuống thương lượng mọi chuyện. Chứ không phải cứ im lặng không nói với tất cả mọi người, sau đó nhà mình vụng trộm đi mua lương thực còn trơ mắt nhìn các anh em sốt ruột!

Cố Lệ nói: "Con bé vẫn chỉ là đứa con gái, chắc là sẽ không có gì chuyện gì?"

"Còn có thể có chuyện gì, nó rất tinh ranh, còn biết được hỏi đường đến chỗ thu mua tìm con, học được nhiều cái gian dối từ ba mẹ nó. Con không cần phải quan tâm nó, không họ lại tưởng con muốn quản nó đấy!" Bà Hàn cũng rất quyết liệt.

Bà cũng không tin nhà thứ sáu này biết lỗi rồi, cả gia đình này đều không phải cái thứ tốt đẹp gì, lần này chính là thấy Lệ Lệ tìm được một công việc béo bở, cho nên mới dùng tới khổ nhục kế!

Chính vì nghĩ như vậy, bà Hàn lập tức nói: "Đều bị chúng ta đuổi khỏi nhà rồi nên không còn được coi là người nhà họ Hàn của chúng ta nữa!"

Cố Lệ đặc biệt ngưỡng mộ tính tình quyết đoán khi hành xử của mẹ chồng cô, cười gật đầu: "Con đều nghe mẹ."

Bà Hàn vứt bỏ sự lo lắng vì một nhà của thằng con thứ sáu, cười nói: "Mẹ thấy trên tay con còn có chút sơn, con đi đến chỗ sửa chữa à?"

"Vâng." Cố Lệ cùng mẹ chồng nói qua về vấn đề công việc này: "Thủ Gia ở bên kia thích ứng rất khá, con cũng nói qua với chú Cát, ông ấy sẽ chỉ bảo tận tình Thủ Gia. Con có rảnh cũng sẽ thường thường qua đó, chờ Thủ Gia có chút căn bản, con sẽ dạy nó một ít bản lĩnh, đến lúc đó nó có thể tự đi ra ngoài học hỏi kinh nghiệm."

"Không cần phải gấp gáp, không cần phải gấp gáp, đang học việc cũng không cần nhanh như vậy." Bà Hàn cười nói.

Cố Lệ cười: "Không nhanh đâu ạ, nhưng Thủ Gia còn trẻ, trong vòng ba năm nếu có thể thành nghề thì coi như thuận lợi, trước để nó xây dựng căn bản, coi như là bỏ công mài d.a.o chẻ củi để mọi việc nhanh hơn."

"Đúng đúng đúng!" Bà Hàn cười gật đầu.

Bà Hàn cũng là người gặp việc vui thì tâm tình sảng khoái, thời điểm đến thăm bà Từ, bà Từ chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra.

"Bà chị à, gặp chuyện tốt sao?" Bà Từ hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-332.html.]

Bà Hàn cười nói đến việc cháu trai vào thành học nghề: "Đây đều là do công lao của Lệ Lệ giới thiệu cho!"

Bà Từ không nhịn được hâm mộ: "Con dâu Lệ Lệ này thật là giúp nhà phát tài, quan tâm cả đến đám cháu trai."

"Cũng chính là trùng hợp lại có một cơ hội như vậy." Bà Hàn cười cười: "Cứ để cho thằng nhóc Thủ Gia kia thử xem, nếu là có thể, về sau xem có thể ở trong thành cưới được vợ hay không."

Bà Từ cười gật đầu, chính là mặt mày mang theo một tia mệt mỏi, bà Hàn vừa nhin thấy lập tức nói: "Mệt mỏi à? Bà đi ngủ một giấc đi, tôi cùng Nhị Bảo trông đứa bé cho, bà yên tâm, nếu nó buồn tiểu tôi sẽ xi tiểu cho nó."

Bà Từ lôi kéo tay bà Hàn: "Cảm ơn bà chị, nhưng mà không phải em mệt đâu, em cũng không biết sao lại thế này, hai ngày nay luôn nằm mơ thấy mộng, khiến cho trong lòng cứ mãi không yên."

"Mơ gì thế?" Bà Hàn không rõ nguyên do.

Bình thường bà Từ và bà cũng không có gì giấu nhau: "Em mơ thấy Trường Thắng đi một chuyến này không được thuận lợi."

Lời này vừa nói ra bà Hàn lập tức ' phi phi phi ': "Tôi thấy bà đây là trông cháu mệt mỏi quá, lúc này mới suy nghĩ linh tinh. Trường Thắng đã bao nhiêu năm làm tài xế rồi? Đối với tình huống nào cũng đều có thể giải quyết, bà không cần phải lo lắng quá thế!"

"Bên trong lòng em cứ thấy không yên." Bà Từ nói.

Bà Hàn liền nói: "Trước kia thời điểm Văn Hồng mới đi lái xe, tôi cũng sợ lắm. Tôi còn ngầm đi bái Hoàng Đại Tiên phù hộ cho nó nữa đấy." Cuối cùng là nhỏ giọng nói.

Ánh mắt bà Từ sáng lên: "Có tác dụng không?"

"Tôi cũng không biết có tác dụng hay không, dù sao bái xong khiến tôi yên tâm hơn." Bà Hàn cũng nói.

Bà Từ gật đầu: "Vậy để đêm nay em cúi đầu cầu xin xem sao."

Bà Hàn nói: "Đừng nghĩ linh tinh nữa, bà đi nghỉ ngơi đi, tôi trông cháu cho."

Loading...