"Tôi như thế nào chưa nói, tôi không phải đã nói làm như vậy có tốt hay không? Anh cùng Thủ Yến còn không phải là nói tôi tóc dài kiến thức ngắn hay sao? Nói có tiền rồi thì còn muốn thân thích làm gì? Những lời này đều là ai nói?" Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn mắng: "Hơn nữa cha Hàn thật sự tức giận là vì điều gì? Không phải là do chúng ta khi đó ích kỷ, nếu chúng ta thành tâm thành ý đi xin lỗi, cha còn có anh trai cả và chị dâu cả vẫn sẽ tha thứ cho chúng ta, nhưng mà khiến cho họ đuổi chúng ta ra khỏi nhà, là do anh đi theo góa phụ Ngô làm chuyện xằng bậy!"
Hàn Văn Liễu tức giận đến nỗi không chịu được: "Còn muốn lôi chuyện cũ ra có phải hay không? Hiện tại không phải tôi không đi nữa hay sao! Cũng có thấy bên kia tha thứ cho tôi đâu!"
"Anh đúng là buồn cười, hiện tại anh không đi gặp góa phụ Ngô kia cũng không phải là bởi vì anh tốt lên, mà là góa phụ Ngô không biết được vì sao lại mắc bệnh về đường sinh dục, anh là sợ bị lây bệnh thôi!" Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn vô tình vạch trần sự thật.
Hàn Văn Liễu không còn lời gì để nói.
Đúng thật là như thế, góa phụ Ngô là người rất dễ dãi, chỉ cần cho cô ta ít tiền hoặc là lương thực, là có thể đi qua đó ngủ một lần.
Nguyên nhân chính là vì như vậy, cho nên cô ta mới bị bệnh về đường sinh dục. Lần trước anh nhìn thấy thiếu chút nữa về không ăn nổi cơm, lại còn có người nói trên người cô ta cũng đã nổi mủ rồi, vì vậy anh không bao giờ dám đi nữa.
"Hai người cãi nhau đủ chưa? Con từ bên ngoài vừa trở về liền nghe thấy hai người cãi nhau, nếu mà hai người không ở được với nhau nữa thì ly hôn là được!" Hàn Thủ Yến vừa trở về lập tức nghe thấy bọn họ cãi nhau, không kiên nhẫn được nữa nên nói.
Con nhóc này không trở lại thì tốt, vừa trở về, mặc kệ là Hàn Văn Liễu hay là chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn đều đem tức giận trút lên người nó.
Hàn Văn Liễu trực tiếp cầm cành trúc tiến đến đánh người, chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn ở bên cạnh kêu: "Đánh, dùng sức đánh cho tôi, đánh mạnh vào, con bé c.h.ế.t tiệt này quả thật là lật trời! Còn xúi giục ba mẹ của mình ly hôn, dùng sức đánh cho tôi!"
Thật ra đây cũng là cái cớ để hai người giải tỏa tức giận mà thôi.
Bởi vì vụ mưa đá lúc trước chính là do con gái nhắc nhở. Đứa con gái này cũng đã nhiều lần xúi giục làm nhà mình cùng nhà lớn bên kia cách xa nhau. Nhà họ đi đến bước ngày hôm nay này, cũng không thể thiếu công lao của cái đồ sao chổi này!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-329.html.]
Hai người phối hợp đánh, Hàn Thủ Yến chỉ có thể trốn ở góc phòng khóc đến nỗi đau khổ tột cùng.
Đời trước nó cướp đoạt hết mọi khí vận của mọi người bên mình, như thế nào đời này trở về nó lại bị đánh cho về nguyên hình rồi? Rốt cuộc là nơi nào xảy ra vấn đề?
Vì cái gì nhà lớn bên kia có thể càng ngày càng tốt, mà cả nhà nó lại lưu lạc đến bước đường này?
Còn có đôi ba mẹ đáng c.h.ế.t này, họ chính là súc sinh, nó sẽ không coi bọn họ là ba mẹ nữa, kể cả bọn họ quỳ gối trước mặt nó cầu xin nó tha thứ thì nó đều sẽ không tha thứ nữa!
Hàn Thủ Yến nảy sinh quyết định này, ngày hôm sau nó lập tức bỏ đi. Nó không phải chạy đi nơi nào khác mà chính là chạy vào trong thành, đến gặp Cố Lệ cầu xin Cố Lệ cho nó một chốn nuôi thân!
"Thím bảy, cháu cầu xin thím cho cháu ở lại đây đi. Việc gì cháu cũng có thể làm, cháu sẽ trông Đại Bảo Nhị Bảo, sẽ chăm sóc tốt cho bọn họ. Cháu ăn cũng rất ít, thím cho cháu ở lại đi, nếu không cháu không thể sống nổi. Thím xem trên người cháu đây, tất cả đều là ba mẹ cháu đánh!" Hàn Thủ Yến tìm đến đơn vị trong thành rồi tìm được Cố Lệ, trước mặt nhiều người lập tức quỳ xuống trước mặt Cố Lệ, còn cố gắng bày ra chút thủ đoạn nhỏ.
Lần này Hàn Văn Liễu và chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn thật sự đánh rất tàn nhẫn, đánh đến nỗi còn nhìn thấy được một mảnh dữ tợn với m.á.u thịt trộn lẫn.
Những người vây xem xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm.
"Trời đất ơi, sao có thể đánh đập tàn nhẫn như vậy?!"
"Đúng vậy, đây là có chuyện gì? Cô gái này mới lớn bao nhiêu đâu mà lại có thể đánh con bé thành như vậy?"
"Nghe con bé vừa mới nói kìa, hình như là do ba mẹ đẻ đánh đấy?"
"..."