"Lại nói, đằng nhà mẹ đẻ của tôi có đứa cháu gái, lớn lên đặc biệt xinh xắn, bà xem có muốn để Thủ Gia gặp gỡ một lần?"
"Tôi có một đứa cháu gái đằng ngoại, lớn lên cũng là người nổi tiếng ở làng trên xóm dưới, bộ dáng không cần nói, thậm chí còn đẹp hơn so xuống thanh niên trí thức nông thôn. Hay là ngày mai sắp xếp một chút? Ngay bây giờ tôi có thể trở về nói!"
"..."
Bà Hàn cũng không dự đoán được mọi chuyện lại phát sinh theo chiều hướng này, nhanh chóng tỏ vẻ hôn sự của cháu trai không phải do bà làm chủ, nếu muốn thì cứ tìm mẹ nó nói đi.
Gương mặt của chị dâu cả nhà họ Hàn cũng tràn đầy vui vẻ, nói hiện tại không vội, bởi vì lần này vừa đi sẽ không biết bao giờ thì được về nhà, vẫn là cứ từ từ, chờ sau này ổn định đã rồi lại nói.
Nhưng trên thực tế chị dâu nhà họ Hàn là thấy chú bảy vào thành công tác liền cưới được con gái trong thành làm vợ, hiện tại Thủ Gia cũng vào thành, có thể cũng cưới được một người vợ là người trong thành thì sao?
Tất nhiên cô không nói cô gái nhà quê không tốt, cô cũng xuất thân là cô gái quê nhà, nhưng mà người làm cha làm mẹ mà, đều không phải muốn các con cháu đời sau được đi ra ngoài hay sao?
Nhà lớn họ Hàn bên này náo nhiệt, không phải Hàn Văn Liễu và chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn không biết.
Trong thôn đều truyền nhau rằng Cố Lệ giành được một công việc tốt, bọn họ cũng nghe nói, đặc biệt nghe nói sau này nếu có cơ hội khác sẽ tiếp tục hướng những cháu trai khác cho vào thành.
Điều này khiến cho chị dâu thứ sáu nhà họ Lục hâm mộ đến chết.
"Nếu mà không bị ba mẹ đuổi khỏi nhà, chờ về sau Thủ Cương trưởng thành, chúng ta cũng có thể bảo chú bảy giúp đỡ một lần, nếu có thể kiếm được cái bát sắt, Thủ Cương đời này đều không cần lo lắng, chúng ta cũng có thể đi theo hưởng phúc!" Cô ta không nhịn được mà oán trách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-328.html.]
Từ lúc bị đuổi khỏi nhà họ Hàn, chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn thật sự rất hối hận.
Cô ta không rõ, lúc trước sao lại bị thần kinh như thế? Như thế nào mà có thể làm ra cái loại hại người mà chẳng có ích gì cho mình như thế?
"Khi đó chúng ta mà biết mưa đá sẽ xảy ra, tại sao lại không báo cho anh cả chị dâu cả bọn họ? Bọn họ có tiền như vậy, chẳng lẽ còn có thể đến vay tiền của chúng ta để mua lương thực hay sao? Rốt cuộc vì sao chúng ta lại đi cất giấu?" Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn không nhịn được nói.
Hàn Văn Liễu cũng im lặng không nói chuyện.
Không thể không nói, lần này Cố Lệ giúp đỡ cháu trai nhà chồng có được một công việc, cũng là đánh sâu vào trong tâm anh ta!
Anh cũng không nhịn được mà nghĩ, nếu lúc ấy anh ta không ích kỷ như vậy thì người trong nhà cũng sẽ không thất vọng về anh ta, nếu thế thì hiện tại nhà lớn sẽ không gạt bỏ một nhà của anh ta ra ra ngoài.
Ăn tết đến một miếng cơm họ cũng không được chia cho, hiện giờ công việc gì cũng đều không mang theo một nhà bọn họ nữa...
"Toàn thôn đều đang chê cười nhà chúng ta, nói nhà chúng ta nhặt hạt mè mà bỏ dưa hấu, có một mối quan hệ tốt như vậy mà..." Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn lải nhải.
Hàn Văn Liễu nghe thấy lập tức không kiên nhẫn nổi: "Được rồi, cô nói đủ chưa?"
Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn cũng nổi giận: "Anh tức giận với tôi làm gì, anh ngoại trừ nổi nóng với tôi ra thì còn làm được cái gì? Chúng ta hiện tại đều đã bị đuổi khỏi nhà, cả nhà lớn họ Hàn đều không nhận chúng ta, nếu lúc trước anh không đem mọi chuyện làm thành như vậy thì chúng ta đâu đến nỗi bước này?"
"Chuyện lúc trước là một mình tôi quyết định hay sao?" Hàn Văn Liễu bực mình nói: "Hiện tại cô nói tôi, vậy cái thời điểm cô vụng trộm đếm tiền sao không nói ra!"