Bà Hàn cũng không định cho hai cháu trai đã kết hôn vào làm, nói: "Lệ Lệ, con cảm thấy cho Thủ Gia vào thành có được không?"
"Chuyện này mẹ làm chủ là được, đến lúc đó con phải trông Đại Bảo và Nhị Bảo, sợ là mẹ phải tự mình trở về thôn một chuyến nói chuyện này ạ." Cố Lệ nói.
Bà Hàn gật đầu: "Chuyện này lớn như vậy mẹ phải tự mình trở về nói, cũng không thể làm cô làm ra công lao lớn như vậy còn bị oán trách đúng không? Như vậy mẹ không đồng ý đâu!"
Cố Lệ cười: "Sẽ không đâu ạ, các chị dâu đều là người sáng suốt."
Nhưng công việc là chuyện lớn như vậy, thật sự cần phải đi về bàn bạc, bà Hàn là bà nội ruột thịt, để bà trở về là tốt nhất, cũng phải cho các anh chị biết cô chỉ phụ trách tìm công việc, những việc còn lại đều là nhà họ Hàn sắp xếp, cô không nhúng tay vào.
Tốc độ của bà Hàn cũng rất nhanh, ngày hôm sau bà tự mình đi về nông thôn, cũng thật may mắn, Cố Lệ tìm được một chiếc xe kéo thuận đường về công xã, bà ngồi máy kéo trở về công xã, từ công xã về đến đại đội cũng không xa.
Bà Hàn đột nhiên trở về, hơn nữa còn ném một quả b.o.m lớn cho nhà họ Hàn, ba anh em nhà họ Hàn và ba chị em dâu nhà họ Hàn đều ngồi không yên.
"Gì?" Chị dâu cả nhà họ Hàn mở to hai mắt nhìn: "Lệ Lệ giành được một vị trí công việc mới? Đây là thật hay giả?"
Bà Hàn nói: "Mẹ đã về đến đây rồi, còn có thể là giả sao? Nhưng mà chỉ là đi học việc sửa chữa. Mẹ hỏi qua Lệ Lệ, bởi vì là học việc nên lương tháng không cao, một tháng chỉ có tám đồng tiền, nhưng mà ăn và ở đều ở tại đơn vị, nếu đơn vị có phát phúc lợi gì thì cũng có thể đi theo lĩnh về, có thể học thành thầy sửa chữa hay không thì cái này còn phụ thuộc vào bản lĩnh của mỗi người."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-326.html.]
"Trong nhà nhiều người như vậy, vậy thì ai đi là thích hợp đây? Mẹ, Lệ Lệ có nói là ai sẽ đi không?" Chị dâu thứ ba nhà họ Hàn không nhịn được mở miệng hỏi.
Đây chính là một cơ hội được vào thành phố làm việc, nên đến chị dâu thứ ba nhà họ Hàn cũng muốn vì con trai của mình mà đấu tranh một lần!
Chị dâu cả nhà họ Hàn cùng chị dâu thứ hai nhà họ Hàn cũng đều không nhịn được nhìn về phía bà Hàn, đến cả anh em Hàn Văn Đạt cũng đều nhìn về phía bà Hàn.
Chỉ có ông Hàn là nghiêm mặt không nói chuyện, lúc này bà Hàn liền nhìn ông, ông Hàn không thể hiểu được liền hỏi: "Nhìn tôi làm gì?"
Bà Hàn cười nói: "Tất nhiên là muốn hỏi ông, Lệ Lệ nói, nó chỉ là giành một cơ hội giúp đám cháu trai, nhưng mà ai là người sẽ đi thì mọi người trong nhà tự thương lượng, cuối cùng là tôi với ông quyết định." Sau đó quay ra nhìn đám con dâu rồi nói: "Lệ Lệ nói, mặc kệ cơ hội này cho ai, nhưng mọi người đều là người một nhà, đừng vì một công việc mà xích mích khó chịu với nhau, về sau có thể sẽ còn những cơ hội khác, nó sẽ cố gắng để ý, có thông tin thì lập tức sẽ báo về."
Hàn Văn Đạt và chị dâu cả nhà họ Hàn đương nhiên đều vui mừng: "Đúng, đúng, đúng. Chúng ta là cùng một gia đình không cần tổn thương hòa khí, cơ hội này ba mẹ ra quyết định đi?"
Anh hai Hàn và chị dâu hai nhà họ Hàn, còn có anh ba Hàn và chị dâu thứ ba nhà họ Hàn cũng chưa có ý kiến, đều nhìn về phía hai ông bà Hàn.
Thật ra bọn họ không lo lắng hai ông bà bất công, bởi vì hai ông bà đối với xử với mấy nhà bọn họ rất công bằng.
Còn có cháu trai cháu gái, cả gia đình đều nhìn về phía hai ông bà Hàn.
Sau một lúc trầm tư ông Hàn lập tức nói: "Đều nghe theo lời mẹ các con!"