"Đào lại đây, vừa lúc thế chỗ trống lão Chu chuẩn bị điều đi. Tôi thấy hiện tại các lãnh đạo đều không muốn cho chúng ta sửa chữa đồ vật, lần trước xe của lãnh đạo bị hỏng, thế mà lại đặc biệt tìm một sư phụ trong nội thành đến sửa chữa, cũng không hề thông báo cho chúng ta một tiếng."
"Cũng không phải không thông báo, không phải là do lúc trước không sửa được sao..."
Cát sư phụ đại biểu cho bộ phận sửa chữa của bọn họ lại đây chân thành mời Cố Lệ qua bộ phận bọn họ làm việc, tiền lương bên bộ phận sửa chữa không thấp, ước chừng cao hơn bộ phận thu mua bên này mười đồng tiền!
"Cát sư phụ, ông như vậy là không phúc hậu rồi, đồng chí Cố Lệ chính là nhân tài của bộ phận thu mua chúng tôi, ông như vậy là ở ngay trước mặt tôi đào nhân tài của bộ phận thu mua chúng tôi sao?" Quản lý Trần lập tức không vui.
Thật ra ông ấy cũng rất bất ngờ, đương nhiên ông ấy biết Cố Lệ có bản lĩnh, nhưng cũng không ngờ bộ phận sửa chữa thế mà lại muốn đào Cố Lệ!
Nhưng mà quản lý Trần không muốn thả người, bởi vì Cố Lệ thật sự là nhân tài, mấy lần này đều hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, tất cả đều là ông ấy đưa ra chỉ tiêu bao nhiêu thì cô sẽ hoàn thành bấy nhiêu.
Thậm chí quản lý Trần còn cảm thấy nếu ông ấy đề chỉ tiêu cao lên một chút, cô cũng có thể hoàn thành, nhưng mà dù sao cũng không thể dọa người ta, chỉ cần giao nhiệm vụ ban đầu là được, không gia tăng quá nhiều.
Bởi vì mấy lần này đều hoàn mỹ hoàn thành nhiệm vụ, ông ấy cũng được các xưởng trưởng ra đơn đặt hàng khác yêu thích, nhưng nếu Cố Lệ rời đi, vậy ông ấy sẽ tổn thất một đại tướng!
Cát sư phụ nói: "Không phải bên bộ phận thu mua quá vất vả hay sao, tôi nghe nói đồng chí Cố Lệ là người đã có gia đình, chồng cô ấy làm bên bộ phận vận chuyển, nếu như hai vợ chồng đều chạy ra ngoài, vậy chẳng phải là không có lợi cho gia đình hòa thuận hay sao? Nếu cô ấy đến làm ở bộ phận sửa chữa thì sẽ không có vấn đề gì, tôi cảm thấy đồng chí Cố Lệ sẽ đồng ý."
Trong lòng quản lý Trần có chút lo lắng, lời này nói rất đúng, bên bộ phận sửa chữa còn có tiền lương cao, tính tổng thể cũng nhẹ nhàng hơn bộ phận thu mua bên này một ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-324.html.]
"Lão Cát, chúng ta cũng là người quen cũ, cũng không thể làm giống như ông chứ?" Quản lý Trần nói.
Đương nhiên Cát sư phụ cũng nhìn ra quản lý Trần không muốn thả người, ông ấy nói: "Lão Trần à, chúng ta cũng không thể ích kỷ như vậy được, người đi về chỗ cao có đúng không? Ông cũng không thể ngăn cản đồng chí Cố Lệ tiến bộ được!"
"Đánh rắm, chuyển đến bộ phận sửa chữa chính là đi đến chỗ cao sao?" Quản lý Trần hừ một tiếng.
Cố Lệ ở bên ngoài nghe một hồi, cũng lập tức gõ cửa đi vào, nhìn thấy Cố Lệ, Cát sư phụ cười nói: "Đồng chí Cố Lệ đã đến rồi à."
Quản lý Trần mím môi, có chút muốn nói lại thôi, mặc dù ông ấy không muốn mất đi đại tướng Cố Lệ này, nhưng nếu Cố Lệ tự muốn đi thì ông ấy cũng không giữ được.
Cố Lệ nói: "Cát sư phụ, tôi cảm ơn ý tốt của chú, nhưng mà chắc là tôi sẽ không đến bộ phận sửa chữa bên kia."
Cát sư phụ ngạc nhiên: "Vì sao? Bên bộ phận sửa chữa có tiền lương cao hơn bên này mười đồng tiền đấy, còn có không ít phiếu chứng linh tinh, phúc lợi rất tốt." Bọn họ đều được xem là nhân viên kỹ thuật, phúc lợi của nhân viên kỹ thuật đều rất tốt.
Cố Lệ nói: "Bên bộ phận sửa chữa của các chú đều là nam đồng chí, không có một nữ đồng chí nào, tôi đi qua sẽ không tốt cho thanh danh của tôi."
Cát sư phụ chợt nhớ đến chuyện ngày hôm qua, tức khắc muốn mắng mấy ông già c.h.ế.t tiệt kia, bọn họ đã dọa người ta rồi!
Cát sư phụ chỉ có thể vội vàng thuyết phục cô: "Cô có kỹ thuật tốt như vậy, ở lại bộ phận thu mua chính là nhân tài không được trọng dụng, hẳn là phải đến bộ phận sửa chữa của chúng tôi mới đúng, bên bộ phận sửa chữa của chúng ta vô cùng khan hiếm nhân tài, hơn nữa đến lúc đó cô còn có thể đi sửa chữa xe cho lãnh đạo nữa đó!"