Ruộng muối bên kia cũng đã giải quyết xong rất nhanh, bởi vì bọn họ chuẩn bị ngày hôm sau sẽ đến nơi khác mua muối, nhưng ruộng muối đã mở lại.
Những chuyện khác thì bọn họ không quan tâm lắm, cầm giấy xác nhận thu mua đã có thể mua một lô muối ăn.
Đừng nhìn mà nghĩ đây chỉ là muối thô, nhưng thật sự cũng rất quý, giá cũng không thấp, mà bọn họ cũng không còn bao nhiêu tiền chỉ để lại số tiền mua vé tàu, còn lại bao nhiêu đều mua muối ăn hết, nên có khoảng mười bao tải muối thô.
Mang theo những thứ này, bọn họ ngồi lên tàu bắt đầu hành trình về nhà.
"Lần này ra ngoài tốn thời gian so với lần trước dài hơn một chút." Cố Lệ nói.
"Cũng không có cách nào, muối ăn này cũng chỉ bên này mới dễ thu mua, những nơi khác đắt thì không nói, còn dễ bị quy thành đầu cơ tích trữ." Thẩm Văn Võ nói.
Đỗ Tiểu Hà gật đầu: "Đúng vậy, em có hỏi thăm qua, biết được quản lý của ruộng muối đã bị hạ phóng, là do có người cử báo, nhưng không tìm được chứng cứ."
"Không tìm được chứng cứ mà vẫn bị hạ phóng? Chẳng phải nên thả người vô tội ra sao." Cố Lệ ngạc nhiên.
Mã Trọng Dương tiếp lời: "Thật ra vẫn còn có một số dấu vết có thể kiểm tra, chỉ là không tìm được chứng cứ hữu ích."
Bọn họ vì nhiệm vụ lần này mà hỏi thăm không ít, tâm tư của Cố Lệ đều đặt trên người máy ra ngoài bán hàng này nọ, suốt một đường đi cùng bọn họ mãi cho đến lúc này mới nghe được chuyện kia.
Xem như được mở mang kiến thức, ở thời đại này nghiêm khắc bao nhiêu với chuyện đầu cơ tích trữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-314.html.]
Cố Lệ dự tính sau này cũng không để chị cả đi làm nữa, giao chuyện này cho người máy làm là được, tuy cô phải bỏ tiền ra thuê, nhưng số tiền thuê này cô vẫn chấp nhận, dù sao cô cũng có gói mua hàng tháng nên được lợi không ít.
Xe lửa lần này về nhà không có gặp chuyện như lần trước, chỉ có điều bọn họ khiến cho nhà ga nóng mắt vì bọn họ đem về mười bao tải muối ăn còn có một ngàn cân cá mặn, có người còn đến tìm bọn họ, hỏi có thể chia cho bọn họ chút không?
Để cho Mã Trọng Dương và Thẩm Văn Võ giải quyết, bọn họ cũng tỏ vẻ là chỉ đi hoàn thành nhiệm vụ do cấp trên đề xuống, nên cũng không quyết định gì được, chỉ có khi đến nơi thì có thể dẫn bọn họ đi đến chỗ cấp trên của bọn họ mà thương lượng.
Dựa theo lệ cũ, bởi vì mang về không ít đồ vật này nọ, vẫn là quản lý Trần dẫn người đến vận chuyển vật tư đưa về.
Cố Lệ lần này rời nhà khoảng chừng nửa tháng nên cũng vội vả trở về, nhưng trời cũng đã chập tối không còn xe.
"Tất cả đến khách sạn ở một đêm đi, ngày mai rồi mọi người hãy ngồi xe trở về. Một người hai phòng, đơn vị sẽ chi trả tiền ăn ở. ." Quản lý Trần hào phóng cười nói.
Ông ta cũng không ngờ nhiệm vụ lần này có thể hoàn thành tốt đẹp như vậy, những đội khác làm nhiệm vụ có thể hoàn thành nhiệm vụ đến sáu mươi phần trăm đã xem như xuất sắc. Nhưng hai lần ông ta đều bàn giao chỉ tiêu xuống không ít, nhưng nhóm Cố Lệ đều có thể hoàn thành hết.
Không cần nói nhiều cũng biết công lao là của ai, dù sao chỉ có Cố Lệ là người mới vào, ba người còn lại đều là người cũ trong bộ phận thu mua, không có cách nào mà làm tốt được như vậy.
Vì không có xe lại được nơi làm việc chi trả tiền ăn ở, cho nên bọn họ quyết định ở lại một đêm. Nơi này là nội thành, Cố Lệ cũng chưa từng đi chơi qua nên hẹn Đỗ Tiểu Hà ra ngoài đi dạo chơi.
Lại nói, khu vực nội thành khác với thị trấn khá lớn, bởi vì nơi đây có không ít nhà máy lớn, cửa hàng bách hóa cũng lớn hơn nhiều so với ở thị trấn.
Nhưng cho dù là nội thành, thì cơ hội kinh doanh cũng có ở khắp mọi nơi.
Cố Lệ đem người máy tính tiền tháng đưa ra ngoài, để cho nó tìm một tên nhóc vừa mới gặp được, dựa vào ánh mắt nhạy bén của Cố Lệ, thằng nhóc kia chính là kẻ đầu cơ trục lợi để buôn bán không thể nào sai được.