"Nuôi giun, giun cũng có thể nuôi sao?" Bà Hàn ngạc nhiên nói.
"Đương nhiên có thể nuôi." Cố Lệ cười: "Con đã hỏi bọn họ rồi, bọn họ nói con là đối tác nhiều năm, bằng lòng dạy cho con, con có thể dạy cách này lại cho đội chúng ta."
Mẹ Hàn nói: "Như vậy thì được, nhưng mà nuôi gà nhiều sẽ dễ dàng đến dịch gà, vấn đề này cũng cần giải quyết, bằng không sợ là đội trưởng sẽ không đồng ý đâu."
Cố Lệ gật đầu: "Người bên kia còn biết cách rửa sạch quét tước ổ gà, biết làm thế nào đề phòng dịch gà, hơn nữa bọn họ còn có hạt giống thảo dược, những hạt giống đó là từ phương nam chuyển tới, nhưng bên này của chúng ta cũng có thể trồng được, một tháng cho con gà ăn một ít, gà sẽ không dễ dàng bị nhiễm bệnh. Hơn nữa con còn quen người bán gà con, tất cả đều là giống gà tốt nhất, con nghe nói những con gà con đó đều là con giống khỏe mạnh, chuồng gà lại được quét tước sạch sẽ cho nên đã tạo ra sản lượng cao, mười mấy năm qua đi, năm nào cũng đều nuôi hơn một ngàn con gà, nhưng chưa từng bị dịch gà một lần nào cả!"
Bà Hàn nghe vậy rất ngạc nhiên: "Lợi hại như vậy sao? Nuôi mười mấy năm cũng chưa từng bị dịch gà?"
"Đúng vậy, trứng gà của chúng ta cũng xuất từ chỗ bọn họ." Cố Lệ nhỏ giọng nói.
Bà Hàn gật đầu: "Nếu anh ta bằng lòng bán gà con, còn bằng lòng dạy cách nuôi gà, vậy chắc chắn đây là chuyện tốt, nhưng mà người ta thật sự bằng lòng dạy việc này sao?"
"Vốn dĩ là không muốn, là con xách một bình rượu ngon, lại tìm hai người qua bên kia, lúc này mới thuyết phục được người ta, bọn họ vừa nghe con đang suy nghĩ cho đội sản xuất, muốn tìm cách kiếm tiền cho đội, lại nể tình con thành tâm chân thành nên mới bằng lòng." Cố Lệ nói.
Bà Hàn gật đầu: "Nếu chuyện này làm được thì phải bảo đội trưởng ghi nhớ công lao của con mới được!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-300.html.]
"Mẹ, thật ra con làm vậy cũng có lòng riêng." Cố Lệ cười.
Bà Hàn khó hiểu nhìn cô, Cố Lệ lập tức nói ra: "Con muốn cho chị dâu cả chủ trì quản lý trại nuôi gà này, con muốn giúp đỡ nhà họ Hàn chúng ta, làm trại gà là do người nhà họ Hàn chúng ta quyết định."
Đôi mắt của bà Hàn sáng rực lên: "Trong đội sẽ đồng ý sao?"
"Đây cũng không phải việc nhỏ, nếu nuôi gà xảy ra vấn đề thì phải chịu trách nhiệm, không phải ai cũng có thể đảm nhận được phần trách nhiệm này. Đương nhiên cũng là bởi vì con biết làm thế nào nuôi giun, nuôi gà không bị bệnh, nếu không con cũng không dám để chị dâu cả bọn họ đảm nhận đúng không? Nhưng con đã biết, cũng biết gà con đều là những con giống tốt, bởi vậy nên con mới dám để cho chị dâu cả bọn họ phụ trách, người khác cũng không biết vấn đề này, bọn họ có ai dám gánh phần trách nhiệm này chứ?" Cố Lệ nói.
Bà Hàn liên tục gật đầu: "Con nói không sai, giao cho nhà họ Hàn chúng ta là tốt nhất, những người khác chưa chắc đã dám gánh vác chuyện này!"
"Còn mấy người Thủ Hà và Thủ Quốc, đến lúc đó cũng cho bọn họ đi hỗ trợ, con lại nhìn xem trong thành có công việc nào tốt hay không, nếu có thì đến lúc đó con cũng trợ giúp bọn họ." Cố Lệ cười nói.
Ánh mắt bà Hàn nhìn con dâu vô cùng dịu dàng ấm áp: "Con có tấm lòng này là được rồi, nhưng mà công việc quý hiếm đến mức nào? Sao có thể dễ dàng như vậy."
"Con sẽ lưu ý giúp bọn họ mà, nếu có cơ hội thì phải tranh thủ một chút, làm thế hệ tiếp theo của nhà họ Hàn chúng ta thử đi ra, giống như chú bảy của bọn họ, xem thử có thể ăn lương thực hàng hoa được hay không." Cố Lệ cười nói.
Đương nhiên bà Hàn rất bằng lòng, nếu không thì sao bà lại đối tốt với con dâu Lệ Lệ này nhất chứ, thật sự là cô con dâu này cũng rất biết suy nghĩ cho nhà họ Hàn.
Chuyện tốt như nuôi gà này cũng là nghĩ đến trợ giúp nhà họ Hàn đầu tiên, bởi vì biết nuôi con giun, biết nuôi gà chính là một kỹ thuật! Nếu nuôi gà được thì không phải là sau này sẽ có một công việc trong người sao?