"Giờ nhà họ Vương còn chưa muốn buông tha cho cô ấy, đến đây làm loạn nữa hả?"
"Bà cụ cùng hai cô con dâu này nhìn không thấy chỗ nào tốt, trước kia chắc chắn cũng ức h.i.ế.p cô ấy không ít."
"Ai nói không đúng, vừa nhìn đã biết kiểu người đáng sợ!"
"..."
Những người vừa nghe tin tức này đều hỏi thăm những người xung quanh là thật hay giả, sau khi hỏi rõ ràng cũng bắt đầu châm biếm.
Bà Vương cùng Lâm Thúy Hồng, Lý Chiêu Đệ làm sao đỡ được, dường như đều chật vật gạt đám người ra để chạy đi.
Lúc này Cố Lệ mới lau nước mắt, nói với mọi người: "Thật sự đã làm phiền mọi người, vì cũng không còn cách nào khác, chị cả tôi hiện tại còn dẫn theo hai đứa con gái, nếu hôm nay không có sự giúp đỡ của mọi người thì cũng không biết sẽ như thế nào? Công việc này chị ấy rất trân trọng, bởi vì có công việc này chị ấy mới có thể nuôi hai đứa nhỏ, cũng không ngờ đến lại khiến cho nhà họ Vương kia ghen tị, gặp phải chuyện như thế này, tôi thay mặt chị cả của mình xin lỗi mọi người." Nói xong còn cúi đầu thật sâu.
Tất cả mọi người đều an ủi: "Không sao, không sao, tuy chúng tôi đến đây cũng chỉ để nhiều chuyện, nhưng cũng không thể để kẻ ác ức h.i.ế.p người lương thiện được."
Dứt lời, cũng có vài người bắt đầu tản đi.
Đỗ Tiểu Hà được xem từ đầu đến cuối, cô ấy đối với chị Lệ này có thể nói là thật lòng khâm phục! Cô đúng là người tài giỏi!
Cô ấy nhìn thấy bà mẹ chồng họ Vương cùng ba người con dâu đều nổi hết da gà, bởi vì vừa nhìn đã biết sẽ không dễ đối phó, thế mà chị Lệ vừa ra tay đã có thể nghiền nát bọn họ, khiến bọn họ chỉ có thể bỏ chạy thật nhanh, sức chiến đấu này quả thực quá mạnh!
Cố Lệ lúc này mới nhìn về phía Cố Quyên: "Chỉ cả nhìn thấy chưa, đối phó với loại người như thế thì nên làm như vậy."
Trên mặt Cố Quyên mang theo chút ngượng ngùng: "Lệ Lệ, cảm ơn em, lần sau nếu bọn họ còn dám tới thì chị cứ làm như vậy." Là chị ấy vô dụng, vừa rồi phải nhờ Lệ Lệ ra tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-295.html.]
Lý Hồng Hà mỉm cười dựng ngón cái tặng cho Cố Lệ: "Lệ Lệ, em là nhất!"
Từ dọa cảnh sát bắt người, đến uy h.i.ế.p đi đến chỗ làm việc của Vương Vinh làm ầm ĩ, cuối cùng đem chuyện xưa nhắc lại cho mọi người phán xét, tất cả đều căn cứ theo bằng chứng chính đáng.
Thật ra Cố Lệ cũng không phải thật sự muốn đem chuyện như thế ra làm ầm ĩ, nhưng hôm nay có nhiều người vây quanh đến xem như vậy, nếu không xử lý tốt thì sẽ làm hỏng thanh danh của Cố Quyên, khiến cho bên đơn vị của Cố Quyên không hài lòng, cô thấy Cố Quyên không giỏi cãi nhau đều bị họ làm tức đến bật khóc, nên lúc này mới nhịn không được mà nổi giận.
Nhưng mà Cố Lệ vẫn đến tìm quản lý bên này, chính là vị quản lý Chu người đã tặng quà khen thưởng cho Cố Lệ trước đó, chủ yếu là cảm ơn ông ấy đã giúp đỡ chăm sóc cho Cố Quyên.
Quản lý Chu cười nói: "Chuyện này có gì quan trọng đâu? Cố Quyên là công nhân của chúng tôi, tất nhiên tôi phải giúp cô ấy. Không thể để cho kẻ ác đạt được thứ họ muốn, nếu không chẳng phải đã khuyến khích mọi người nên phạm tội sao?"
"Cảm ơn quản lý Chu, bây giờ cháu về bên chỗ thu mua, nếu quản lý Chu có cần cháu giúp gì mà cháu có thể giúp được thì cháu chắc chắn sẽ giúp." Cố Lệ cười nói.
Không cần phải nói, quản lý Chu thật sự có chút do dự hỏi: "Đồng chí Cố Lệ, tôi nghe nói cô đi ra ngoài và hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo, không những thế còn đem về không ít đường nâu?"
"Đúng là có đem về không ít đường nâu, nhưng mà những thứ ấy đều giao cho quản lý Trần để đi phân phối, quản lý Chu cần sao? Cháu có quen rất thân với quản lý Trần." Cố Lệ hỏi.
Sắc mặt quản lý Chu dịu xuống: "Con gái thứ hai của tôi còn một tháng nữa sẽ sinh, nên tôi muốn chuẩn bị chút đường nâu tặng qua đó."
Cố Lệ nghe vậy, nói: "Quản lý Chu cần bao nhiêu?"
"Hai cân có được không?" Quản lý Chu nhìn cô.
Cố Lệ cười nói: "Nếu chú chỉ cần có hai cân, vậy thì để cháu đưa cho quản lý Chu luôn cũng được."
Quản lý Chu nghe vậy cười nói: "Vậy được, đây là tiền của đường nâu."
Cố Lệ đưa đẩy nó một chút, cuối cùng cũng nhận, khi trời gần tối cô đã đưa đường nâu qua bên nhà ông ấy.