Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 291

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:43:47
Lượt xem: 6

Khi cô thức dậy, mẹ Hàn đã nấu bữa sáng xong, trong khi ăn sáng, Cố Quyên đạp xe đến đây đón Đại Bảo đi lớp mẫu giáo.

"Chị cả, chị đã ăn chưa." Cố Lệ cười nói.

"Chị ăn rồi, em về khi nào vậy?" Cố Quyên có hơi bất ngờ khi thấy cô đã về.

"6 giờ rưỡi tối qua mới đến nhà." Cố Lệ kêu chị gái đi vào.

"Dì cả mấy đứa, đã ăn sáng chưa? Còn rất nhiều cháo, ăn một chút nhé?" Mẹ Hàn cười nói.

Cố Quyên cười: "Cảm ơn thím, cháu ăn xong rồi mới ra ngoài."

"Dì cả, mẹ cháu đã về, cháu muốn mẹ đưa đến lớp." Đại Bảo mang cặp sách nhỏ của chính nói.

"Được." Cố Quyên cười nói: "Chờ đến khi mẹ cháu lại đi công tác, dì cả lại đón đưa cháu nhé."

Đại Bảo gật đầu, Cố Lệ cũng đã chuẩn bị xong, nói chị cả đi làm trước, lát nữa cô sẽ đến tìm nói chuyện.

Đại Bảo rất vui khi được mẹ đưa đến lớp mẫu giáo, xuống xe được cô giáo đón đi cũng còn vui, luôn dặn dò mẹ tan làm nhớ đến đón cậu về nhà, Cố Lệ đương nhiên đồng ý.

Nhìn nhóc con đi vào lớp mẫu giáo, lúc này cô mới xoay người đi làm. Đi đến bộ phận thu mua báo danh trước, Đỗ Tiểu Hà, Mã Trọng Dương còn có Thẩm Văn Võ, Tôn Ba bọn họ cũng tới rồi, trong số những nhân viên mua sắm ra ngoài mua sắm lần này, nhóm của họ có nhiệm vụ nặng nề nhất, nhưng họ lại là người quay về nhanh nhất.

Nhiệm vụ hoàn thành cũng là 100%, đương nhiên cũng là đáng giá thực hiện. Lời khen ngợi từ bộ phận thu mua có hơi chiếu lệ, chỉ khuyến khích họ bằng lời nói.

Cố Lệ nghe xong: "..." Ngược lại, nhìn Đỗ Tiểu Hà, Mã Trọng Dương, Thẩm Văn Võ, Tôn Ba bọn đều nở nụ cười, rõ ràng là rất hài lòng với lời khen ngợi như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-291.html.]

Cố Lệ,"..." Thôi được rồi, là cô nông cạn, là cô muốn thứ gì đó thực tế chẳng hạn như kỳ nghỉ, tăng lương, v. v. , nhưng có vẻ như không được.

Sau khi khen ngợi, không còn chuyện gì khác nên Cố Lệ đến quầy tìm Cố Quyên và Lý Hồng Hà. Lý Hồng Hà hỏi cô đi công tác có thuận lợi không?

"Hết thảy đều tốt, chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ lãnh đạo giao cho." Cố Lệ cười nói.

Sau khi trò chuyện với Lý Hồng Hà một lúc, cô nói với Cố Quyên: "Mấy ngày em đi công tác, cảm ơn chị cả đã đến đón đưa Đại Bảo đi học."

Cố Quyên buồn cười nói: "Có gì đâu phải cảm ơn, vốn dĩ chính là em đổi công việc với chị nên mới ra ngoài công tác, chị làm chút chuyện có sao đâu."

Trong lòng chị luôn cảm kích Nhị muội, bởi vì làm chị đến đây xem quầy là vấn đề không lớn, bởi vì việc này không khó, chỉ là bày bán hàng hoá, nhưng nếu để chị đi thu mua, thật ra trong lòng chị có chút lo lắng.

Còn một điều nữa, trong nhà còn có hai cô con gái không có ai chăm sóc, tuy rằng mẹ chị nói sẽ giúp đỡ chăm sóc, nhưng tóm lại chị vẫn không yên lòng. Mà chị cùng Nhị muội thay đổi cương vị, khiến chị bớt lo đi phần nào, chị đến đón đưa Đại Bảo đi đến lớp mẫu giáo có tính là chuyện gì lớn đâu.

Cố Lệ cười, cũng không có nói quá nhiều lời khách khí: "Hiện tại chị đã quen với công việc này chưa?"

"Vẫn ổn." Cố Quyên cười.

Lý Hồng Hà nghe vậy liền nói: "Cô còn không tính nói với Lệ Lệ sao?"

"Chuyện gì?" Cố Lệ nghe lời này giống như có chút việc.

Lý Hồng Hà nhìn Cố Quyên, để chị tự nói, Cố Quyên cũng nói ra sự việc xảy ra ngày hôm qua.

Chính là nhà họ Vương bên kia biết cô đi làm ở bên này, sau khi biết không phải thử việc mà là công việc chính thức, mẹ Vương mang theo hai người chị dâu, chính là hai người bị Cố Lệ đánh trước đây đến bên này chế giễu mỉa mai.

"Chẳng qua cũng không phải chuyện gì lớn, chính là phạm vào bệnh đau mắt, sau đó cửa hàng trưởng đến đây đuổi bọn họ đi." Cố Quyên nói.

Loading...