Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 290
Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:43:45
Lượt xem: 5
Lúc này Đại Bảo Nhị Bảo đã ăn no, khi Đại Bảo rửa chân còn hỏi bà nội: "Bà nội ơi, khi nào mẹ cháu mới về ạ?" Mẹ đã ra ngoài lâu lắm rồi, nhóc rất nhớ mẹ.
Nhị Bảo cũng nhìn sang bà nội của mình, cậu bé cũng nhớ mẹ. "Không cần phải gấp, mẹ mấy đứa đang làm việc chăm chỉ ở bên ngoài kiếm tiền mua sữa bột đó, mấy ngày nữa sẽ về thôi." Mẹ Hàn nói.
Đương nhiên Đại Bảo và Nhị Bảo không hài lòng, liền tiếp tục hỏi, mẹ Hàn cũng kiên nhẫn, vừa tách hạt đậu vừa nói chuyện với bọn nhỏ, không có một chút thiếu kiên nhẫn khi hai cháu trai lải nhải hỏi đi hỏi lại khi nào mẹ mới về.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang tiếng mẹ bọn họ kêu cửa.
"Mẹ đã về, mẹ đã về!" Đại Bảo nhảy xuống giường, đi chân đất chạy ra mở cửa.
Cố Lệ nhìn thấy con trai đương nhiên là rất vui, nhưng mà hiện tại vẫn chưa hết tháng giêng, trời còn lạnh, cô vội bế thằng bé lên: "Sao con không đi tất mà đã chạy xuống rồi?"
"Mẹ, con rất nhớ mẹ, sao bây giờ mẹ mới về?" Đại Bảo ôm chặt mẹ hỏi.
Cố Lệ đóng cửa cười nói: "Mẹ đi công tác, thời gian có hơi lâu một chút, nhưng mà mẹ ở bên ngoài cũng rất nhớ Đại Bảo cùng Nhị Bảo." Nhìn mẹ Hàn đang ôm Nhị Bảo: "Mẹ, mẹ vất vả."
Mẹ Hàn cười nói: "Mẹ chỉ ở nhà trông bọn nhỏ mà thôi, có gì đâu mà vất vả, đói bụng không? Mẹ đi nấu bát mì cho con."
"Không cần nhiều đâu ạ, một chút lót bụng là được, con say xe ăn uống không được tốt." Cố Lệ ôm lấy Nhị Bảo nói.
Mẹ Hàn gật đầu, nói với Đại Bảo: "Đại Bảo mau xuống, mẹ cháu không thể ôm được hai đứa."
Cố Lệ rất muốn chiều chuộng con trai mình, ngồi xuống cười nói: "Không sao, cứ để thằng bé ngồi trên đùi con một lát đi."
Mẹ Hàn thấy vậy chỉ cười tiến vào phòng bếp nấu mì cho cô, biết cô say xe còn cắt thêm một chút củ cải muối ngon miệng, tất cả đều là bà tự ngâm, ăn rất ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-290.html.]
Cố Lệ nói chuyện với hai cậu con trai, nói chuyện linh tinh, kể ra mấy ngày này cô nhớ bọn họ như thế nào, còn hôn vài cái, chờ đến khi mẹ Hàn ra tới, hai anh em đã được an ủi, hai đứa nhỏ túm lại một góc ăn bánh kem.
"Bà nội, ăn bánh kem." Đại Bảo múc một miếng đưa cho bà nội của mình, Nhị Bảo cũng học theo, cũng múc một miếng đưa cho bà nội ăn.
Mẹ Hàn cười ăn: "Đại Bảo và Nhị Bảo thật ngoan, hai đứa mau đi ăn đi."
Cố Lệ vừa rồi mới được bọn nhỏ đút ăn, hiện tại mới bắt đầu ăn mì sợi, củ cải rất ngon miệng, cô cảm thấy cả người thoải mái sau khi ăn xong.
Mẹ Hàn ngồi xuống nói chuyện với cô: "Lần này đi ra ngoài có chuyện gì xảy ra không?"
"Không có ạ, đi công tác cùng một đồng nghiệp nữ và ba đồng nghiệp nam, đều là người văn minh, cùng làm một đơn vị, sẽ không có chuyện gì xảy ra." Cố Lệ nói. Mẹ Hàn nghe xong cũng an tâm.
"Mấy ngày nay vất vả cho mẹ." Cố Lệ nói.
Mẹ Hàn cười nói: "Không có gì, hiện tại Đại Bảo đến lớp mẫu giáo, mẹ chỉ cần chăm sóc một mình Nhị Bảo, nói đến đây, mẹ phải cảm ơn dì cả của mấy đứa, dì cả sáng nào cũng đến đây đưa Đại Bảo đến lớp mẫu giáo."
Cố Quyên đến đây đưa Đại Bảo đến lớp mẫu giáo, buổi chiều cũng là Cố Quyên sau khi tan làm đón về, bà gần như chỉ cần chăm sóc một mình Nhị Bảo, đây chỉ là một việc dễ dàng.
Cố Lệ cười, cô thật sự không biết chuyện này, ngày mai đi làm phải cảm ơn chị cả một tiếng mới được.
Mẹ Hàn cũng không nói nhiều với cô, bảo cô ăn nhanh lên, hỏi cô ăn xong muốn tắm rửa một cái rồi về ngủ hay không. Cố Lệ thật sự muốn đi tắm rửa, lần này cô ra ngoài nên không có điều kiện tắm rửa, chỉ có thể lau người thay nội y, lần này nhất định phải tắm rửa thật sạch sẽ.
Ăn xong mì liền cầm quần áo đi tắm rửa, sau khi trở về liền mang theo hai anh em Đại Bảo cùng Nhị Bảo đi đánh răng rồi ngủ. Có câu nói ổ vàng ổ bạc không bằng ổ chó nhà mình, lần này về nhà cảm giác hoàn toàn khác, tâm tình thoải mái dễ chịu, Cố Lệ rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Ngủ một giấc đến hừng đông.