Trưởng trạm thu mua nghe vậy thì hai mắt đầu phát sáng: "Cô quen với quản đốc Lục?"
"Quen, chúng cháu biết rất rõ về nhau." Cố Lệ gật đầu.
Mã Trùng Dương bên cạnh: "..."
Mà Đỗ Tiểu Hà, Trầm Văn Võ còn có Tôn Ba đều rất tò mò, bọn họ còn tưởng Cố Lệ cùng Mã Trùng Dương sẽ trở về tay không, thế nhưng kết quả lại thật sự đã đem về được mấy món này?
Về phần Cố Lệ có quen biết quản đốc nhà máy phân hóa học, bọn họ cảm thấy có khả năng không cao, cũng không phải người trong thành phố của bọ, còn cách xa như vậy! Nhưng cuối cùng bọn họ cũng là một đội, nên hiển nhiên cũng sẽ không vạch trần cô.
"Gạo và mì chỉ bảy ngàn cân, có phải hơi ít không? Tôi nghe mấy người nói vốn muốn thu mua một vạn cân, nếu không thì tăng đến một văn cân cho mọi người?" Trưởng trạm cười nói.
Trên mặt mấy người Mã Trùng Dương đều vui vẻ, nhưng cũng không nói gì, bởi vì bọn họ biết mục đích của vị trưởng trạm này là gì, nhưng chuyện chuẩn bị phân hóa học và nông cụ bọn họ không làm được, đều phải để Cố Lệ quyết định.
Vốn Cố Lệ còn muốn đem thư giới thiệu của quản đốc Lục từ trong n.g.ự.c lấy ra, để xem ông ta có đưa thêm chút không, nhưng cô không ngờ ông cụ trưởng trạm này đã nói trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-286.html.]
Nhất thời cô cười nói: "Vậy cảm ơn trưởng trạm, nhưng mà cháu cũng phải nói lời thật lòng với trưởng trạm Ngài, lúc này xưởng nông cụ và nhà máy phân hóa học cũng đang khan hiếm, xưởng nông cụ bên kia thì cháu không biết rõ, nhưng cháu chỉ có thể lấy được những thứ này đều nhờ quản đốc Lục, tuy cháu biết rõ nhà máy phân hoá học, nhưng trước mắt thật sự không đủ để cung cấp, chỉ có điều cháu có nghe quản đốc Lục nói bọn họ đang mua một số máy móc mới từ nước ngoài, cháu tin không bao lâu trong tương lai có thể gia tăng sản xuất."
"Trước khi trở về sau chuyến đi này, cháu đã chào hỏi quản đốc Lục để có thể cung cấp cho bên này một ít phân hóa học, đây là thư giới thiệu của quản đốc Lục đưa cho cháu, có thể gọi người đưa qua đây ba lần phân hóa học, nhưng số lượng không nhiều như thế này, điểm này cháu phải nói rõ ràng với trưởng trạm Ngài, cháu cũng không thể là người lừa gạt đúng không?”
Cô lấy thư giới thiệu ra đưa cho ông trưởng trạm, ông cụ vừa thấy đã vui mừng nhận lấy, bên trên còn có con dấu của quản đốc Lục.
"Được, được, được, cảm ơn đồng chí Cố, cảm ơn đồng chí Cố, lúc này tôi cũng biết phân hóa học khan hiếm, có thể cung cấp mỗi tháng còn khó hơn nên cũng không yêu cầu nhiều đâu." Ông ta cười nói.
Giá dựa theo ban đầu từ bảy ngàn cân tăng lên một vạn cân, thịt khô và lạp xưởng thì không tăng, bởi vì đã là số lượng lớn nhất. Mấy thứ này tất nhiên đều vận chuyển đến nhà ga, chỗ thu mua có phiếu phê duyệt, nhân viên xe lửa của chuyến này sẽ giúp đỡ đem những vật tư này vận chuyển về, và đưa cho bọn họ chứng từ nhận hàng, viết rõ ràng hàng vận chuyển này là gì và kiểm đếm xem có bao nhiêu cân.
Bọn họ chỉ cần thực hiện một cuộc gọi điện đường dài cho giám đốc Trần, chuyện còn lại đều để cho giám đốc Trần giải quyết. Quả nhiên, không bao lâu giám đốc Trần vui vẻ vì đã nhận được một lô vật tư của bọn họ đưa đến, ông ấy cười còn nói bọn họ hãy tiếp tục cố gắng rồi cúp điện thoại.
Cố Lệ, Đỗ Tiểu Hà còn có Mã Trùng Dương, Trầm Văn Võ và Tôn Ba xem như đã thắng trận đầu tiên, tiếp theo bọn họ phải đến nơi khác, có trạm thu mua cần heo con, cần dê con, nghé con vân vân, Cố Lệ đều làm thỏa mãn nhu cầu của từng nơi.
Cho nên không bao lâu, vật tư còn lại đều đưa đến, còn đưa đến hơn hai trăm cân trà tốt, giá cũng rẻ bất ngờ. Nhưng điều này còn phải nhờ Cố Lệ giúp cho mấy con vật nhỏ này đều được nuôi khỏe mạnh, chất lượng cũng rất tốt.
Vả lại, Cố Lệ cũng không hề keo kiệt chút nào, cô đã thảo luận nghiên cứu cùng với kỹ thuật viên về phương pháp chăm sóc gia súc, dạy họ một ít cách chăm sóc chúng, chẳng hạn như cách chăn nuôi tránh cho sinh bệnh và giúp tăng cân.