Cô gái nhỏ gật đầu: "Em thật sự không biết, có cái gì không tốt sao?"
"Không có gì không tốt, chính là lần này xuống nông thôn có khả năng không tốt đẹp như em nghĩ, nếu em có mối quan hệ tốt thì có thể tiến tới, nhưng nếu không có, thì em đừng đi vào những con đường sai trái, bởi vì chỉ cần em vẫn luôn kiên trì, cắn răng kiên trì, không quên đi ý nguyện ban đầu của mình, sớm hay muộn cũng đợi đến ngày trời quang mây tạnh." Cố Lệ nhẹ giọng nói.
Mười sáu mười bảy tuổi, thật là một đóa hoa xinh đẹp, nhưng tương lai của cô gái này sẽ ra sao? Cuộc sống ở nông thôn không dễ dàng, tuy con người chất phác nhưng cũng có những con cóc ghẻ là dưa vẹo táo nứt muốn ăn thịt thiên nga. Để trở về thành phố, nhiều người đã hy sinh bản thân cho sói ăn.
Cố Lệ không đành lòng để những cô gái này đi vào con đường như vậy nên mới nhắc nhở, nhưng thực ra cô biết nói như vậy có chút nông cạn.
Trong mắt cô gái nhỏ lộ ra vẻ khó hiểu: "Chị gái, sao em nghe không hiểu chị đang nói gì?"
Cố Lệ cười, đưa cho cô gái nhỏ một quả táo: "Hiện tại nghe không hiểu không quan trọng, về sau có khả năng sẽ nghe hiểu được, xuống nông thôn cũng phải đọc sách chăm chỉ, tri thức là thứ đáng quý nhất."
Cô gái nhỏ vui vẻ nhận lấy quả táo: "Cảm ơn chị, mặc dù em không hiểu chị nói gì, nhưng em sẽ ghi nhớ những gì chị nói, em thậm chí còn mang theo sách giáo khoa của mình về nông thôn cơ."
Sau khi đến nơi, Cố Lệ liền vẫy tay tạm biệt với cô gái nhỏ. Cô cũng để lại địa chỉ của mình cho cô bé. Nói nếu như có chuyện gì thì có thể viết thư cho cô, nếu như cô nhận được thư thì nhất định sẽ trả lời.
Mặc dù cô gái nhỏ kém cô khoảng mười tuổi, nhưng nếu có thể nói chuyện thì có thể là bạn qua thư, phải không?
Sau khi xuống tàu, Cố Lệ cùng Đỗ Tiểu Hà, còn có Thẩm Văn Võ, Mã Trọng Dương và cả Tôn Ba liền ngồi lên ô tô đi đến nơi bọn họ muốn đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-283.html.]
Chuyến đi này không hề dễ dàng, nhưng không có gì là không thể dưới bàn tay vàng to lớn của Cố Lệ.
Tuy rằng chuyến đi này bọn họ đều mang theo nhiệm vụ, nếu có thể hoàn thành một phần ba nhiệm vụ thì tốt, nhưng có Cố Lệ ở đây, nhiệm vụ này chỉ cần bỏ ra một nửa hiệu quả là được, cũng gọi là làm ít công to.
Hai vạn cân gạo và mì đã hoàn thành một phần ba ở trạm thứ nhất, bọn họ đã kiếm được hơn 7000 cân gạo và mì. Một ngàn cân thịt khô và lạp xưởng cũng hoàn thành một nửa, cũng bắt được khoảng 500 cân.
Còn đường và lá trà ở đây không có, tạm thời không lấy được, đành phải đổi nơi khác.
"Chị Lệ, chị thuyết phục bọn họ như thế nào thế?" Đỗ Tiểu Hà vui mừng khôn xiết, cô ta và Mã Trọng Dương thay phiên nhau ra trận, nhưng đối phương không mảy may d.a.o động. Người ta có, nhưng người ta không muốn bán.
Lại không nghĩ cuối cùng Cố Lệ lên sân khấu, không biết đã nói gì với bên kia mà một lúc sau bọn họ thương lượng xong liền đồng ý.
"Cứ cho bọn họ đồ vật họ muốn, đương nhiên bọn họ sẽ nguyện ý trao đổi." Cố Lệ cười nói.
Lần này bọn cô đến giao dịch với trạm thu mua trong thôn, mặc dù đây là trạm thu mua địa phương, nhưng thái độ của họ khá kiêu ngạo và không thích bọn cô lắm.
Nhưng bọn cũng có thứ thiếu, đó chính là người dân ở đây không có nông cụ tốt và phân bón, vì vậy Cố Lệ đã hứa sẽ mang đến cho bọn họ một lô nông cụ và phân hóa học, vậy nên bọn họ liền đồng ý đổi.
Vừa nghe là muốn hỗ trợ nông cụ và phân hóa học, toàn bộ mọi người có mặt ở đây đều ngây ra.
"Đồng chí Cố Lệ, chúng ta không thể lừa gạt người khác." Mã Trọng Dương vội nói.