Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 280

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:43:27
Lượt xem: 4

"Súc sinh không lương tâm, nhà họ Dương nuôi dưỡng con lớn như vậy, sinh con cho hắn, kết quả hắn lại báo đáp nhà họ Dương như vậy, ngay cả quạ đen đều biết phụng dưỡng, còn hắn không bằng cả một con súc sinh!" Mẹ Dương vô cùng tức giận.

Theo ý bà ta, vài thứ kia nên lấy lại đây hiếu kính bà ta, đây mới là chuyện con rể nên làm, nhưng mà nhà bà ta lại không được ngửi một chút mùi vị gì, quả thực quá buồn cười!

"Con cứ ở đây, không được mẹ cho phép thì không được trở về biết không? Nếu như trong lòng nó có con, nó sẽ thật tình thật lòng tới đón con trở về, nếu như trong lòng không có con, như vậy thì không cần tiếp tục sống với nó nữa!" Mẹ Dương nghiến răng nghiến lợi nói.

Coi như bà ta đã nhìn ra, sợ là Từ Trường Thắng sẽ không hiếu kính hai vợ chồng già bà ta nữa, nhìn tình hình này chỉ sợ về sau bà ta sẽ không lấy được một hạt gạo nào, nếu như đã vậy, con gái mình sẽ không tiếp tục sống với hắn là được rồi!

Chẳng qua hiện tại tạm thời nhẫn nhịn, nhìn xem thái độ của Từ Trường Thắng lại nói, nếu thật sự không được, bà ta có thể tìm nhà mới tốt hơn cho con gái, làm như không thể rời đi người con rể này không bằng!

Dương Mỹ Ngọc cũng không biết ý tưởng của mẹ mình, nhưng cô ta thật sự không muốn trở về, trực tiếp ở lại nhà mẹ đẻ là được.

Cũng may mẹ Từ biết tính tình của hai mẹ con nhà họ Dương, cũng biết lần này xảy ra chuyện nên không ôm hy vọng cô ta quay lại.

Một mình bà tập trung chăm sóc cháu gái, may mắn là mẹ Hàn thường xuyên đến thăm, có Cố Lệ mua sữa bột nên cháu gái có thể ăn sữa và cháo, sau vài ngày, con bé cũng đã quen dần với việc này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-280.html.]

Chỉ chớp mắt chính là tết Nguyên Tiêu, trời vẫn còn rất lạnh nhưng Cố Lệ lại muốn cùng đồng nghiệp đi đến phía nam thu thập vật tư. Vốn dĩ cô không nhất định phải đi, nhưng đây là cô tự mình yêu cầu, nếu đã đến bộ phận thu mua, muốn làm lớn chuyện, vậy thì không cần nương tay, đúng không?

Quản lý Trần cười nói: "Cô có ý lớn, muốn đi thì đi, nhưng nhớ nói với đồng chí Hàn là cô tự nguyện muốn đi, không phải tôi để cô đi."

Đêm đó hai vợ chồng lại đây, ông nhìn ra Hàn Văn Hồng là người muốn tới, chính là vì không muốn vợ mình bôn ba đi khắp nơi, kết quả vợ hắn có chủ ý lớn, tự muốn đi, ông đương nhiên sẽ không ngăn, bởi vì ông biết năng lực của Cố Lệ, có cô ra ngựa là việc tốt. Nhưng dù sao thì ông cũng đã nhận quà của Hàn Văn Hồng nên ông cũng phải chăm sóc đôi chút.

Cố Lệ cười nói: "Đúng là tôi tự muốn đi. Đúng rồi quản lý, ông có cần sữa bột không, gần đây tôi kiếm được hai túi."

"Muốn muốn, cháu gái nhỏ của tôi đang cần!" Quản lý Trần vội nói.

Cố Lệ cười gật đầu: "Vậy thì sau khi tan làm tôi sẽ mang sang cho quản lý Trần."

Quản lý Trần biết sữa bột đắt có giá bao nhiêu, ông liền đưa tiền cho Cố Lệ, thấy Cố Lệ không muốn nhận liền nói: "Phải lấy tiền, không thu tiền tôi cũng không dám lấy đâu."

Cố Lệ cười nhận lấy: "Về sau còn cần sữa bột quản lý cứ nói với tôi một tiếng, tôi sẽ nhờ người nhìn xem có hay không."

"Được được." Quản lý Trần cười đồng ý, sữa bột chính là thứ rất cần thiết, con trai con dâu của ông vừa lúc muốn sinh con, có đôi khi không đủ sữa phải ăn sữa bột, có con đường của Cố Lệ thì cũng dễ dàng hơn nhiều.

Loading...