Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 278

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:43:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng mà Lý Hồng Hà đang mang thai, năm nay cũng sẽ đổi cháu gái nhà mẹ đẻ đến đây phụ giúp, đến lúc đó đương nhiên Cố Quyên cũng sẽ giúp đỡ một chút.

"Em về quê ăn tết, bằng không nhất định phải đến đây quấy rầy." Cố Lệ cười nói: "Nếu như có cần gì thì cứ nói với em, em hiện tại làm ở chỗ thu mua, có một số việc cũng dễ dàng hơn."

Lý Hồng Hà là đồng nghiệp lâu năm với cô, cũng có quan hệ rất tốt, lôi kéo Cố Lệ đến một bên nhỏ giọng nói: "Lệ Lệ, chỗ thu mua bên kia còn có lương thực không?"

"Trong nhà thiếu sao?" Cố Lệ liền hỏi.

Lý Hồng Hà thở dài: "Còn mười ngày nữa mới đến lần phân phát lương thực tiếp theo, nhưng mà khi ăn tết chị đã xách một chút mang về nhà mẹ đẻ, bọn nhỏ trong nhà cũng có sức ăn lớn ..."

Cố Lệ cũng nói nhỏ: "Chỗ thu mua bên kia trống rỗng, nhưng mà mẹ chồng em mới ở quê lên, mang theo 50 cân bột ngô, nếu chị Hồng Hà muốn, em chia cho chị hai mươi cân? Bà ấy còn mang theo một ít trứng gà, em cũng chia cho chị một chút? Hiện tại chị còn đang mang thai."

Lý Hồng Hà nghe vậy rất vui, hỏi cô: "Nhà em có đủ ăn không?"

"Đủ rồi." Cố Lệ gật đầu: "Chiều tối em mang sang cho chị."

Buổi làm việc ngày hôm nay cứ trôi qua như vậy, vào chiều tối, Cố Lệ đưa cho Lý Hồng Hà hai mươi cân bột ngô, còn có hai cân trứng gà, đều lấy giá theo thị trường bên ngoài, không hơn nửa xu.

Mẹ Hàn và Đại Bảo, Nhị Bảo đều ở nhà chờ cô: "Lệ Lệ, con nghỉ đi, mẹ đi xuống bếp nấu chút mì."

"Vất vả cho mẹ." Cố Lệ cười nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-278.html.]

Mẹ Hàn cười mắng nói: "Vất vả gì chứ, đơn giản lắm." Nói xong bà liền đi vào phòng bếp nấu mì.

"Mẹ, hôm nay tụi con có đến xem em gái." Đại Bảo nói. Cố Lệ nghe xong liền biết mẹ Hàn đi tìm mẹ Từ chơi, cười nói: "Vậy con có chơi cùng em gái không?"

"Có, em gái rất đáng yêu, nhưng mà đói bụng chỉ có thể ăn cháo, không có sữa ăn." Đại Bảo nói.

"Làm sao vậy?" Cố Lệ khó hiểu, tuy rằng con gái của Từ Trường Thắng không còn nhỏ, đã hơn sáu tháng, nhưng giống như vẫn còn trong thời gian uống sữa, Từ Trường Thắng không phải nói cô mang sang năm con cá sao, chính là cho Dương Mỹ Ngọc ăn để xuống sữa.

"Mẹ em ấy không cần em ấy, thu dọn đồ về nhà mẹ đẻ rồi!" Đại Bảo nói.

Cố Lệ nghe vậy sửng sốt một chút: "Ý gì cơ?"

"Chính là sau này em gái không có mẹ, chờ đến khi chú Trường Thắng về, bà Từ nói muốn cho bọn họ ly hôn." Đại Bảo nói.

Hiển nhiên, mẹ Hàn ở trong bếp cũng nghe thấy lời cháu trai nói, bưng mì trứng ra, nói: "Trường Thắng vừa ra xe, Dương Mỹ Ngọc đã thu dọn đồ đạc trở về nhà mẹ đẻ, thậm chí không quan tâm đến con gái, hôm nay khi mẹ dẫn Đại Bảo Nhị Bảo đến, con bé khóc đến mức giọng khàn cả đi, mẹ chưa từng thấy qua một người mẹ nào nhẫn tâm như vậy, thím con tức giận đ.â.m ra đau đầu, khi mẹ đến liền thấy một già một trẻ, một khóc một bệnh, đúng là hỏng bét!"

"Hôm nay mẹ qua đó giúp đỡ sao?" Cố Lệ hỏi.

Mẹ Hàn gật đầu: "Mẹ về nhà cầm cho con bé một ít sữa bột để dỗ nó, lại cho nhóc con ăn thêm một ít cháo, lúc này mới no bụng mà đi ngủ, rồi lại xoa dầu cho thím con mới khiến bà ấy dễ chịu hơn một ít."

Nhưng hôm nay mẹ Từ lại giãi bày hết ấm ức và tức giận của bà ấy đến mức rơi nước mắt, thật sự làm mẹ Hàn quá thổn thức, không nhịn được nói: "Con nói xem, trên đời này sao lại có người mẹ độc ác như vậy? Cô ta thật sự có thể bỏ rơi con gái mình mà quay về nhà mẹ đẻ sống!"

Cố Lệ rất rõ ràng suy nghĩ của Dương Mỹ Ngọc: "Cô ta đang muốn ép thím ấy đi, đây là đang nói cho thím ấy, chỉ cần thím ấy đến nhà thì cô ta liền đi."

Loading...