Cố Quân nghe vậy cười ha ha: "Tuy con nói lời này có hơi quá đáng, nhưng tai họa thằng bé gặp được lần trước, thật sự không uổng."
Mẹ Cố nói: "Thì cũng bị chuyện lần trước dọa cho sợ rồi, cũng đã kiềm chế bản thân rất nhiều, nhưng mà đó là điều mà thằng bé nên nhận."
Đau lòng thì chắc chắn bà ấy vẫn đau lòng cho con trai, nhưng hiện tại bà ấy đã học được cách đau xót ở trong lòng, ngoài miệng và trên mặt của bà ấy lại tỏ ra hoàn toàn không quan tâm.
Cố Lệ đối với chuyện này cũng chỉ mỉm cười.
Không bao lâu cha Cố cũng từ bên ngoài trở về, nhìn thấy trong nhà nhiều người náo nhiệt như vậy, trên mặt ông ấy cũng lộ ra nụ cười.
Lần trước con trai trong nhà gặp nạn lớn, thằng bé cũng đã trưởng thành hơn, mà trước kia ông ấy còn tự xưng mình là người đứng đầu trong nhà, nhưng vào thời điểm quan trọng lại chẳng thể làm gì, từ đầu đến cuối đều là hai đứa con gái lo liệu. Cho dù là tìm người hay những chuyện khác, cũng đã đè ép sự kiêu ngạo của ông ấy xuống, khiến ông ấy bị mẹ Cố mắng cũng không dám hé răng. Bởi vì hiện tại mẹ Cố đã rất tự tin, bà ấy có ba đứa con gái, và ba đứa con gái đều hiếu thảo!
Cho dù có ly hôn với ông ấy, bà ấy vẫn có thể sống với mấy đứa con gái của bà ấy, nhìn đi, xem ai có thể sống thiếu ai!
Tất nhiên mẹ Cố đến bây giờ cũng chưa từng nói như vậy, nhưng từ khi con trai gặp chuyện không may, địa vị trong nhà cũng đã thay đổi đến nghiêng trời lệch đất, mà hiện tại suy nghĩ của cha Cố cũng đã thay đổi không ít.
Chẳng hạn như nhìn thấy cảnh tượng lúc này, ông ấy rất vui mừng, nếu là trước kia chắc chắn ông ấy sẽ nén cơn giận sau đó sẽ ăn hết tất cả mọi thứ, nhưng bây giờ ông ấy lại càng sợ trong nhà im ắng vắng lặng.
Cho nên khi nhìn thấy mấy đứa cháu trai, cháu gái, ông ấy rất vui vẻ, cầm tiền lì xì đi vào phát cho mỗi đứa một cái, cháu ngoại nuôi Tô Ngọc có, tất nhiên Tô Minh cũng có.
Khi Tô Minh cùng Cố Quyên đến cùng lúc, cha Cố cũng đưa cho thằng bé. Tô Minh nhìn mẹ nuôi, thấy cô ấy gật đầu liền mỉm cười nhận lấy: "Cháu cảm ơn ông ngoại!"
Cha Cố gật đầu: "Đi rửa tay đi còn chuẩn bị ăn cơm!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-273.html.]
Tất nhiên hai anh em cột chèo Hàn Văn Hồng cùng Trần Đông Sinh muốn uống một ly với cha vợ, Cố Lệ và những người khác cũng không quan tâm cha con bọn họ. Đại Bảo nói: "Con cũng là đàn ông, con cũng muốn uống một ly!"
Tô Minh cười: "Chờ em trưởng thành sẽ được uống, anh so với em còn lớn hơn mà vẫn chưa được uống rượu đâu."
"Đúng vậy, chị cũng lớn hơn em mà cũng vẫn chưa được uống rượu đây." Hiểu Nguyệt cũng gật đầu.
Đại Bảo nhìn anh chị lúc này mới gật đầu: "Vậy được rồi, em sẽ ăn canh!"
"Chúng ta cũng ăn canh." Hiểu Nguyệt cùng Tô Minh đều cười. Tiếng nói cười của tụi nhỏ cũng khiến mấy người lớn cũng vui vẻ theo, cơm nước xong cũng thu dọn chén đũa, rồi ngồi xuống nói chuyện phiếm với nhau, nhìn thấy cũng gần đến giờ về, lúc này các nhà cũng trở về.
Hàn Văn Hồng cùng Cố Lệ dẫn Đại Bảo và Nhị Bảo về nhà, Trần Đông Sinh thì cùng Cố Quân tiễn Cố Quyên, Hiểu Nguyệt, Tô Minh về nhà trước, sau đó bọn họ mới quay về nhà của mình bởi vì họ tiện đường hơn.
Khi về nhà, Đại Bảo và Nhị Bảo cũng đã muốn ngủ gật, Nhị Bảo vừa lên giường đã ngủ, Cố Lệ giúp Đại Bảo đánh răng rồi cũng để thằng bé đi ngủ. Hai anh em ngủ như heo con.
Cố Lệ và Hàn Văn Hồng thì chưa ngủ, hai vợ chồng cùng nhau ăn một ít quýt, sau đó tiện thể xem một chút số tiền bọn họ gửi ngân hàng lúc này.
"Đây là tiền của nhà chúng ta lúc này." Cố Lệ đưa sổ tiết kiệm cho Hàn Văn Hồng xem một chút.
Hàn Văn Hồng biết trong nhà cũng không phải ít tiền, nhưng không nghĩ đến lại nhiều như thế, anh còn sửng sốt một chút.
"Em không liều mạng, chỉ là ngày thường tích cóp một ít, em cũng chú ý, tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì nguy hiểm." Cố Lệ nói.
Hàn Văn Hồng gật đầu: "Vợ à, chúng ta từ từ kiếm tiền cũng được, không cần nóng vội."
Cố Lệ nhìn anh: "Vậy anh có biết vì sao em đưa cho anh xem sổ tiết kiệm của nhà chúng ta không?" Hàn Văn Hồng không biết.