Từ khi trải qua chuyện gãy chân kia, Cố Quốc Đống từng là kẻ ngang ngược trong nhà xem như đã được uốn nắn lại.
Bởi vì khi đó thật sự dọa cho thằng bé c.h.ế.t khiếp, cậu ấy mới có bao nhiêu tuổi, năm nay tính ra đàng hoàng cũng chỉ mới mười ba.
Thế mà năm trước đã có người muốn g.i.ế.c cậu ấy, nếu không nhờ chị gái cứu mạng đúng lúc thì con d.a.o phát sáng lập lòe kia chắc chắn sẽ đ.â.m vào tim của cậu ấy, hiện tại cậu ấy cũng không còn ở đây. Sau này chỉ sợ mạng được cứu nhưng cũng sẽ trở thành tàn phế, nên cậu ấy đã thật sự bị dọa sợ rồi, cuộc đời cậu ấy như vậy đã thật sự tàn rồi.
Cũng may chị cậu ấy tìm được một bác sĩ chữa trị cho cậu ấy, mà chị của cậu ấy còn dạy dỗ cậu ấy trong lúc cậu ấy dưỡng bệnh, cũng như sự thờ ơ của mẹ đối với cậu ấy xem như đã khiến cậu ấy hiểu ra và quay đầu.
May mắn chính là, mọi chuyện đều chưa quá muộn, chỉ cần cậu ấy ngoan ngoãn sửa lỗi thì cậu ấy vẫn là một thiếu niên giỏi!
Cuối năm trước cậu ấy đã xin mẹ mình cầm một ít lương thực ra ngoài, bởi vì cậu ấy biết điều kiện trong nhà của những người đã bị cậu ấy bắt nạt trước kia đều không tốt, nên cậu ấy đưa lương thực qua đó, xem như lời xin lỗi trước đây của cậu ấy, cũng như thật lòng nhận lỗi với bọn họ.
Đối phương đều tha thứ cho cậu ấy, bởi cậu ấy cũng chưa làm chuyện gì quá đáng, phạm sai lầm vẫn kịp sửa sai, còn đưa đến mấy cân gạo và bột mì để bồi thường, hiển nhiên bọn họ sẽ không níu lấy sai lầm của cậu ấy không buông.
Chuyện này khiến trong lòng Cố Quốc Đống cũng dễ chịu không ít.
Nhưng lần này Cố Lệ cảm thấy dáng vẻ của em trai giống như đã rất mạnh mẽ và kiên cuồng, trong lòng cũng thấy an ủi. Lúc trước cô xuống tay thật sự cũng không chút mềm lòng, chỉ sợ cậu ấy đi vào kết cục đã được định ra.
Cũng may lúc này thằng em nhà cô đã thay đổi, tuy so với trước kia đã ốm đi một ít, không còn là thằng nhóc mập mạp năm nào, trạng thái tinh thần của cậu ấy cũng rất tốt, không hèn mọn như trước đây mà còn tươi hơn ánh mặt trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-272.html.]
"Anh ba, sau này em tính sẽ tham gia quân đội có được không ạ?" Cố Quốc Đống hỏi.
Trần Đông Sinh cười: "Tất nhiên là được, nhưng mà trước mắt em cần phải chăm chỉ đọc sách, nếu như trong quân đội em có bằng cấp sẽ phát triển tốt hơn một chút, lúc này anh cũng tự mình học, những người khác cũng vậy, khi có thời gian đều sẽ đọc sách."
"Dạ, em đã biết!" Cố Quốc Đống nghiêm túc gật đầu.
"Anh sẽ viết cho em một danh sách sách để em tự rèn luyện, lúc này em đã mười ba tuổi, mỗi ngày có thể tự mình học tập được rồi, chờ cho đến khi em đến quân đội, em sẽ thích ứng tốt hơn nhiều." Trần Đông Sinh nói.
Hai mắt Cố Quốc Đống sáng lên: "Em cảm ơn anh ba!"
"Em có nên cảm ơn anh hai của em nữa không, sữa bột chị mang về đều dùng tiền lương của anh ấy mua cho em đấy." Cố Lệ cười nói.
"Ha ha, chị hai mang sữa về đều vào bụng em." Cố Quốc Đống cười nói: "Vậy em cũng phải cảm ơn anh hai đã rộng rãi."
"Cảm ơn cái gì." Hàn Văn Hồng bật cười.
Cố Lệ để bọn họ nói chuyện, cô xoay người đi vào phòng bếp nhỏ giọng nói chuyện với mẹ Cố vì sự thay đổi của em trai. Mẹ Cố cũng cười: "Bây giờ thì đã nhìn được hơn chút, cũng đã biết hiếu thảo với cha mẹ, trên bàn có bánh ngọt ngon, thằng bé nhìn thấy cũng không đến ăn, sẽ để lại cho cha và mẹ ăn, đêm ba mươi Tết, thằng bé còn đi lấy nước rửa chân cho cha mẹ."
"Còn có việc này nữa?" Cố Lệ cười.
"Ừm." Mẹ Cố gật đầu: "Bây giờ không có chuyện gì làm thì cũng ở nhà, cũng không còn giống như trước kia đi tìm đám bạn chẳng ra gì nữa, chỉ ở trong nhà đọc sách, học bài, rất chăm chỉ."