Trần Đông Sinh cũng xoa đầu to thông minh của thằng bé, trong lòng nghĩ, năm nay mình có thể lên làm ba không? Cố Quân nhìn thấy sự chờ mong và hy vọng trong mắt anh ấy. Sắc mặt không khỏi đỏ lên.
Đàn ông kết hôn muộn thế này thật sự làm người ta không chống đỡ được, nhưng mà đừng nói, cô ấy cũng muốn có đứa con trai như Đại Bảo và Nhị Bảo.
Vừa vào cửa Đại Bảo đã bảo dì nhỏ cho thằng bé xuống: "Mẹ cháu và bà ngoại đang nấu món ăn ngon, dì nhỏ có ngửi được mùi thơm không ạ?"
"Dì ở bên ngoài đã ngửi được mùi thơm, biết chắc là các cháu đã tới." Cố Quân cười nói, cũng chào Hàn Văn Hồng: "Anh rể hai."
"Các em tới rồi à." Hàn Văn Hồng cười, cũng lên chào hỏi cùng Trần Đông Sinh.
"Để hai người bọn họ nói chuyện đi, em mau vào đây hỗ trợ." Cố Lệ ở trong phòng bếp nhô đầu ra, cười nói với Cố Quân.
Cố Quân lập tức cười nói: "Anh rể hai, vậy anh và cùng Đông Sinh ngồi chơi, em đi vào hỗ trợ."
Hàn Văn Hồng và Trần Đông Sinh đều là bộ đội, mặc dù hiện tại anh đã ra quân, nhưng hai bên vẫn có chủ đề nói chuyện. Rất nhanh trong phòng truyền ra tiếng cười nói của các phụ nữ, bầu không khí rất là ấm áp, hạnh phúc.
Trong phòng bếp, Cố Lệ đang quan sát Cố Quân, Cố Quân đang lột trứng gà bị chị hai của cô ấy nhìn chằm chằm đến ngượng ngùng. "Chị hai, trên gương mặt của em có hoa hay sao mà chị nhìn dữ vậy." Cố Quân không nhịn được mà ngượng ngập nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-270.html.]
Cố Lệ cười: "Trên mặt em không có hoa, chị là nhìn người mới lên làm phụ nữ quyến rũ và đằm thắm mà thôi, bởi vì thật sự quá xinh đẹp động lòng người khiến chị phải nhìn thêm vài lần."
Lời nói mang theo sắc tình này làm Cố Quân ngượng ngùng đến đỏ mặt, bởi vì cô ấy vừa mới gả chồng không lâu, đạo hạnh còn chưa đủ bằng chị gái mình.
Mẹ Cố cười mắng: "Được rồi, còn cố ý trêu em gái của con nữa chứ."
Nói xong bà ấy hỏi con gái nhỏ: "Bụng có tin tức tốt chưa?"
Lời này còn mãnh liệt hơn lời nói của Cố Lệ, trực tiếp bay đến chuyện sinh con, làm Cố Quân đỏ ửng mặt. "Mẹ, sao có thể có nhanh như vậy, con mới gả chồng đó." Cố Quân nói.
Cố Lệ cũng cười: "Lời này nói rất đúng, mẹ cũng quá nóng vội rồi, em gái mới gả chồng còn chưa đến một tháng đã hỏi cái vấn đề này rồi."
Cô không có chút nào lo lắng cuộc sống sau khi kết hôn của cô em gái này, bởi vì vừa thấy là có thể lập tức nhận ra cuộc sống sau khi kết hôn của cô ấy chỉ có thể là ngọt ngào, gương mặt nhỏ ửng hồng, mặt mày hiện lên vẻ xuân sắc, cuộc sống của hai vợ chồng chắc chắn là rất mỹ mãn và hài hòa. Dưới tiền đề này, có em bé chính là chuyện sớm hay muộn mà thôi, bởi vì ở niên đại này cũng không có ý thức tránh thai gì, đồ ăn lại xanh sạch, rất nhanh sẽ có em bé thôi.
Mẹ Cố cũng không nói nhiều, vừa cắt dưa muối vừa chuyển sang nói Cố Lệ: "Em gái của con là mới kết hôn không lâu, đúng là không cần gấp gáp, nhưng con thì sao? Lúc trước tình cảm của con và Văn Hồng bình thường, rất nhanh sau đó Đại Bảo và Nhị Bảo đã được sinh ra, sao bây giờ mẹ thấy hai con ngọt ngào như mật thì ngược lại là lâu có thai như vậy?"
Đừng tưởng bà ấy không nhìn ra nhé, bà ấy cũng là người từng trải có được hay không, mặc dù con gái hai và con rể hai kết hôn đã mấy năm, nhưng bầu không khí giữa hai người bọn họ thì ngay cả vợ chồng mới cưới cũng không so bằng.