Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 269

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:42:57
Lượt xem: 7

Cô cũng từng đi hỏi thăm những người bị em trai cô bắt nạt, cũng lén lút đưa thuốc và lương thực qua, bên trong lương thực còn giấu một ít tiền và phiếu định mức.

Nhưng em trai của cô tự mình đi làm thêm một lần nữa cũng không có gì, hơn nữa vốn dĩ đây cũng là việc cậu ấy nên đi làm.

"Đừng nói nó nữa, đã lớn như vậy rồi, quản nó trong nhất thời chứ có thể quản được cả đời sao." Mẹ Cố nói, bà ấy quyết đoán vứt bỏ chủ đề về con trai, nhìn con rể cười nói: "Văn Hồng à, con theo Lệ Lệ tới là được, còn mang theo một bình rượu ngon như vậy làm gì? Không cần cho cha con, thứ tốt cho ông ấy ăn cũng đều là lãng phí."

Hàn Văn Hồng cũng không biết phải trả lời như thế nào, Cố Lệ dở khóc dở cười: "Mẹ nói gì vậy, Văn Hồng xách lại đây hiếu kính cha, sao có thể là lãng phí."

Mẹ Cố nói: "Lần sau cũng không cần mang theo cái gì. Lát nữa con cũng cầm hai bao đường này về đi, trong nhà vẫn còn. Còn số táo và quýt này thì mẹ giữ lại ăn, nhưng mà không phải nói khen chứ, chỗ táo và quýt này con mua ở đâu vậy? Thật sự là vừa ngọt vừa ngon, bên ngoài không thể mua được."

"Đương nhiên là có con đường của con, nếu mẹ muốn thì ngày mai con lại đưa cho mẹ một ít." Cố Lệ cười.

"Không cần, Văn Hồng mang đến cho mẹ rất nhiều, đủ ăn mấy ngày." Mẹ Cố xua tay.

Cố Lệ cười nói chuyện đêm nay bên chị cả và hai vợ chồng em gái ba đều về đây ăn cơm tối. Mẹ Cố nghe vậy vội nói: "Vậy Văn Hồng con trông Đại Bảo và Nhị Bảo, mẹ và Lệ Lệ vào phòng bếp bận việc trước."

"Dạ." Hàn Văn Hồng cười gật đầu.

Cố Lệ và mẹ Cố đi vào phòng bếp bận việc, trong nhà còn có bánh màn thầu làm món chính, nhưng mà vẫn dự định nấu một nồi cháo. Cố Lệ cũng không đoán trước được, mấy thứ mà gần tết cô mang tới đều chưa được ăn tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-269.html.]

"Không phải không ăn, là chị cả của con cũng cầm rất nhiều đồ đến cho mẹ, em gái nhỏ của con cũng vậy nên mới chưa ăn tới đồ của con, vừa lúc hôm nay bọn họ đều tới đây, liền lấy ra sử dụng." Mẹ Cố nói.

Điều kiện ăn Tết năm nay không tệ chút nào, năm trước con gái hai cầm rất nhiều đồ trở về, sau đó con gái lớn lại mang trứng gà, gạo và bột mì đến, con gái ba và con rể ba cũng tặng lễ tết tới, cá và thịt gì đó.

Hiện giờ mẹ Cố có quy hoạch và sắp xếp, mỗi bữa cơm nên ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, tuyệt đối sẽ không cho cha Cố và Cố Quốc Đống ăn nhiều, cho nên đồ vật cũng dư ra rất nhiều. Bởi vì bà ấy dự định chiêu đãi các con gái và con rể về nhà mẹ đẻ, sao có thể cho hai cha con bọn họ ăn hết?

Cuộc sống của trước kia sẽ không lặp lại, sau này cũng sẽ không sống như trước đây nữa. Cố Lệ mỉm cười, luộc trứng gà rồi lột vỏ, bỏ vào hầm chung với xương sườn, sau đó lại chuẩn bị hầm cá, còn có các món ăn khác.

Chờ đến khi Cố Quân và Trần Đông Sinh tới, mùi thơm bên này đã rất nồng đậm. "Nhất định là chị hai và anh rể đã đến trước rồi!"

Ngửi được mùi thơm, đôi mắt của Cố Quân lập tức tỏa sáng nói, sau đó cùng Trần Đông Sinh đi vào trong.

"Mẹ, chúng con đã trở lại!" Cô ấy kêu lên.

"Dì nhỏ!" Đại Bảo lập tức chạy ra mở cửa, nhìn thấy Cố Quân thì rất vui mừng.

"Đại Bảo." Cố Quân cười bế cháu ngoại lên.

"Đã lâu ngày không gặp, dì nhỏ có nhớ Đại Bảo không ạ?" Đại Bảo cười nói. "Không phải mới mấy ngày không gặp sao, nhưng mà lại làm dì nhỏ nhớ vô cùng."

Cố Quân cười bế thằng bé đi vào trong. Đại Bảo rất vừa lòng, sau đó gọi Trần Đông Sinh là chú nhỏ, thằng bé vẫn nhận ra.

Loading...