Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 268

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:42:56
Lượt xem: 5

"Trứng gà ăn nhanh hết lắm, hai ngày cho bọn họ ăn một quả trứng gà, rất nhanh liền ăn hết. Trước kia ở bên nhà họ Vương, một tháng Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh cũng không được ăn một bữa trứng gà nào. Nhưng mà sữa bột có hơi dư thừa, sau này em đừng đưa lại đây nữa, để cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn." Cố Quyên nói.

"Cho chị thì chị pha cho bọn họ uống là được, em lại để Đại Bảo và Nhị Bảo bị đói hay sao."

Cố Quyên cười nói: "Hiện tại một bữa cơm có thể ăn bảy phần no, mỗi ngày còn được ăn canh xương hầm, lâu lâu lại có thể hầm một con cá, còn có trứng gà, có sữa bò, cuộc sống như vậy trước kia chị cũng không dám mơ tưởng."

Cố Lệ cũng biết thay đổi thói quen của chị cả cô cũng không phải trong một sớm một chiều là được, nên không nhiều lời, dù sao tư tưởng không giống nhau, dù cho có trải qua nhiều chuyện cũng không giống nhau được nên cô chỉ nói:

"Chị làm chủ nhà nên chắc chắn em phải nghe chị, nhưng mà xem thấy bên kia nhập không ít trứng cút, chị biết trứng cút đấy, vô cùng rẻ, em mang lại đây cho chị một ít nhé?"

"Được, em lấy cho chị một ít, nhưng cũng đừng quá nhọc lòng chị và bọn nhỏ, em quản Đại Bảo và Nhị Bảo là được, còn có Văn Hồng bao giờ ra xe?" Cố Quyên nói.

"Còn mấy ngày nữa anh ấy phải đi rồi."

Cố Quyên gật đầu: "Thừa dịp cậu ấy ở nhà làm chút món ăn ngon cho cậu ấy ăn đi, như vậy dù có ra ngoài thì cậu ấy mới vẫn luôn nhớ thương mẹ con em."

Hai chị em nói chuyện một hồi, lúc này cô mới chào tạm biệt, cùng Hàn Văn Hồng dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-268.html.]

Cả gia đình lên giường ngủ trưa, lúc tỉnh ngủ đã hơn ba giờ chiều, mặc quần áo xong chuẩn bị về nhà mẹ đẻ.

Hàn Văn Hồng còn muốn cầm theo đồ ăn nhà mình qua đó, Cố Lệ nói: "Không cần, năm trước em đã cầm về không ít đồ vật rồi, chắc chắn mẹ em sẽ để dành cho chúng ta về nhà mẹ đẻ ăn, không cần mang theo nhiều làm gì."

Hàn Văn Hồng cười, tất cả sự việc trong nhà đều là cô làm chủ, anh cũng hiểu rõ hiện tại cô rất đúng mực. Nhưng mà anh vẫn đi lấy hai bao đường, cũng cầm một bình rượu trong nhà đi tặng cha vợ, còn có táo và quýt, để chung lại cũng là một cái túi không nhỏ.

Tết nhất con rể tới nhà cha mẹ vợ, cũng không thể đi tay không. Đương nhiên Cố Lệ cũng không nói gì anh cả, thấy thời gian đã đến, cô lập tức bế Đại Bảo và Nhị Bảo ngồi sau xe đạp.

Cha Cố còn phải đi làm, trong nhà cũng chỉ có mẹ Cố, còn Cố Quốc Đống thì không ở nhà. Mẹ Cố vui mừng tiếp đón con gái, con rể và các cháu ngoại vào nhà, Cố Lệ lập tức hỏi em trai của cô đi đâu vậy?

"Ra bên ngoài đi bộ." Mẹ Cố không quá để ý, hiện tại bà ấy không quản con trai nhiều, tùy ý cậu ấy muốn làm gì thì làm, đương nhiên cũng đã cảnh cáo con trai, nói nếu lại bị người ta đánh gãy chân như lần trước thì không ai cứu nữa đâu, bởi vì nhiều tiền và lương thực như vậy thật sự không chi trả được lần thứ hai.

Cố Lệ lập tức hỏi có phải đi làm chuyện xấu không?

"Nó không dám." Mẹ Cố lắc đầu, thấy con gái có chút lo lắng, bà ấy bèn nói: "Đừng quan tâm nó, mẹ đã nói trước với nó rồi, nếu nó lại giống như lần trước thì sau này chịu tội cũng chỉ là bản thân nó, sẽ không gặp may mắn được con cứu lần thứ hai. Nhưng mà năm trước mẹ có lén lút theo nó đi ra ngoài một lần, lần đó nó xin mẹ một ít lương thực, mẹ còn tưởng nó đi làm gì, kết quả là nó đi bồi thường cho những người trước kia đã bắt nạt, đi xin lỗi người ta."

Cố Lệ nghe vậy, lúc này mới vừa lòng nói: "Xem như nó hiểu chuyện."

Loading...