Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 267
Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:42:54
Lượt xem: 6
Cố Lệ lại đây nhìn lượng gạo và mì, cũng không khó nhìn ra, chị cả của cô bảo Tô Minh và Hiểu Nguyệt nấu cơm, nhưng lượng cơm cũng không thể ăn no, nhiều lắm chỉ ăn được sáu bảy phần no.
Cố Lệ lập tức dẫn theo Tô Minh ra phía sau hỗ trợ Hiểu Nguyệt cùng nấu cơm, chờ Cố Quyên tan làm trở về, đương nhiên cũng nhìn thấy không ít món ăn. Hai con cá hầm, một chậu cải trắng hầm, còn có trứng gà xào và canh xương hầm.
"Chị cả, chị luyến tiếc ăn, em lại đây cũng chỉ có thể phung phí hết." Cố Lệ buồn cười nói.
Cố Quyên cũng cười nói: "Các em trở về thành lúc nào vậy?"
"Chiều tối ngày hôm qua." Cố Lệ tiếp đón chị ngồi ăn cơm trước, ăn xong mới nói chuyện khác.
Cố Lệ không tiếc bỏ dầu và gia vị, đương nhiên mấy món ăn này vô cùng thơm ngon, ngon đến mức làm bọn nhỏ đều ăn rất thỏa mãn.
Cố Quyên cũng không nói gì, hiện tại điều kiện tốt hơn, chị cũng không để ý nhiều như vậy, ngày thường chỉ là quen tính toán tỉ mỉ mà thôi. Gia đình em gái và em rể lại đây ăn cơm, đương nhiên phải chiêu đãi thật tốt rồi.
Hàn Văn Hồng ăn xong thì đi ra ngoài sân dạo khắp nơi, lúc Cố Lệ và Cố Quyên thu dọn chén đũa thì hỏi chuyện của Tô Minh.
Cố Quyên nói: "Buổi tối hôm đó có chút động tĩnh, nhưng mà không phải vấn đề quá lớn, có hai con ch.ó ở, những người có chút tâm tư cũng đều phải kiềm chế một chút."
Trong nhà nuôi hai chú chó này là quá đúng đắn, thật sự bảo vệ được nhà cửa, mỗi ngày chị đều sẽ nấu một ít thịt xương đầu và canh, luôn để dành một ít cho chúng nó ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-267.html.]
"Xem nhà ai có chó con, lại nuôi thêm một con đi." Cố Lệ lập tức nói.
Cố Quyên cười gật đầu, Cố Lệ lại hỏi cô ấy giờ tan tầm còn đi ra ngoài buôn bán nữa không? Cố Quyên nhỏ giọng nói: "Đợt ăn tết này đồ vật rất dễ bán, chị đi ra ngoài dạo một vòng trở về, mấy chục cân lương thực phía sau xe đạp đều được bán hết."
Chị vẫn bán theo giá trên thị trường hiện nay, đồ vật vô cùng dễ bán, không có ai ngốc nghếch mà không cần đồ của chị. Cố Lệ biết chị sẽ cẩn thận, nên đổi qua nói: "Buổi tối cũng đừng nấu cơm, chúng ta cùng nhau về nhà ba mẹ ăn cơm đi, cũng dẫn theo Tiểu Minh và Tiểu Ngọc đi cùng luôn."
"Được." Cố Quyên cười gật đầu, rửa chén xong là lập tức kéo Cố Lệ trở về phòng, bắt đầu tính toán sổ sách của chị từ khoảng thời gian trước đến nay.
Cố Lệ cũng không khách khí với chị cô, nhận tiền vốn và tiền chia lợi nhuận hơn mười đồng tiền. Bởi vì đợt này được chia hơn mười đồng tiền, có nghĩa là chị cô cũng kiếm được chừng này tiền, đây là số tiền rất không tệ, không thấy hiện tại mặt mày của chị cô đã khôi phục thần thái rồi hay sao?
Thoạt nhìn còn tốt hơn lúc trước ly hôn rất nhiều, có đôi khi không đua một phen thì thật sự không biết tương lai sẽ như thế nào. Đương nhiên Cố Quyên rất tự tin, hiện tại chị có công việc, lại có nguồn thu nhập khác, mỗi tháng cũng có thể dành dụm được một số tiền, nhìn số tiền trong sổ tiết kiệm càng ngày càng nhiều, trong lòng chị cũng càng ngày càng tự tin!
Chị cười nói: "Đợi lát nữa chị đi làm cũng thuận đường qua nói với Quân Quân và Đông Sinh một tiếng, bảo bọn họ cùng nhau về ba mẹ ăn cơm tối."
"Được." Cố Lệ gật đầu, hỏi cô là Cố Quân có tới chưa?
"Đã tới, lúc ăn tết có tới ăn bữa cơm, chị lén lút hỏi con bé, hai vợ chồng thật sự rất hạnh phúc." Cố Quyên cười nói: "Em chọn mối này cho con bé thật sự rất tốt!"
Cố Lệ cười: "Cũng là duyên phận của con bé." Cũng là may mắn thoát khỏi cảnh gả cho con trai xưởng trưởng làm bảo mẫu, hiện giờ đi theo Trần Đông Sinh đi tùy quân, thiết nghĩ chắc cũng sẽ không quá kém. Nhưng cuộc sống sau này như thế nào thì phải xem vào chính bản thân Cố Quân.
"Số trứng gà đó cũng đừng để lâu quá, lâu quá dễ hư, sữa bột cũng vậy, đều có hạn sử dụng, quá hạn sử dụng thì không thể uống được nữa." Cố Lệ nói, cô còn đưa sữa bột đến, bảo chị thường xuyên pha cho bọn nhỏ uống.