Cả nhà mang theo một ít quả táo quả quýt tới. Khi bọn họ tới, Cố Quyên vẫn chưa tan làm, chị ấy hiện tại thế thân công việc của Cố Lệ, làm chưởng quầy đâu, cũng không có vấn đề gì lớn.
Chờ năm sau Cố Quân cùng Trần Đông Sinh đi tùy quân, Cố Lệ liền đến bộ phận mua sắm phát triển, dù sao chính mình cầm một bàn tay vàng lớn như vậy, không lấy ra bên ngoài dùng thì cũng có chút phí phạm của trời, phải không?
"Cha nuôi mẹ nuôi!" Thấy bọn họ tới, Tô Minh đang quét tuyết trong sân vô cùng vui vẻ.
Trong sân có mấy con chó, đại khái là ăn xương cùng canh xương, hai con ch.ó trông cũng khá tốt, bọn nó cũng quen thuộc với Cố Lệ nên đều chạy tới vẫy đuôi.
"Bây giờ trời rất lạnh, con mặc ấm chưa?" Cố Lệ cười xoa đầu Tô Minh.
Tô Minh gật đầu: "Mẹ nuôi không cần lo, con mặc rất ấm!"
Mẹ nuôi làm cho bọn họ quần áo và chăn bông mới, ban đêm rất ấm, ban ngày cũng không lạnh!
Đại khái bởi vì nghe được thanh âm, một lúc sau Tô Ngọc cùng hai chị em Hiểu Nguyệt Hiểu Tinh cũng chạy ra, hiển nhiên mấy ngày nay đều dưỡng không tệ, trên mặt mấy cô bé đều có da có thịt, sắc mặt tốt hơn trước, tóc cũng sáng mượt hơn.
Đại Bảo cùng Nhị Bảo nhìn thấy nhiều anh chị như vậy tất nhiên rất vui, theo chân bọn họ cười nói đi vào nhà chơi đùa. Hàn Văn Hồng đã hỏi Tô Minh về các vấn đề an ninh ở đây, Tô Minh cũng kể về những gì đã xảy ra vài ngày trước.
Mặc dù hiện tại hoàn cảnh chung tương đối tốt, không có nhiều đạo chích nhưng vẫn có trộm cắp vặt, mấy ngày trước trong sân họ suýt chút nữa đã xảy chuyện.
Cũng may nuôi hai con ch.ó tốt, hai con nửa đêm sủa vang, hơn nữa cũng muốn đuổi theo cắn cái gì đó, tối đó Tô Minh cùng Cố Quyên đều tỉnh, trong tay đều cầm theo lưỡi hái và cả gậy gộc!
Nhưng mà cuối cùng tên trộm kia vẫn bị dọa chạy, dù sao chó sủa rất dữ, cũng sủa to. Cố Lệ nghe xong chau mày, Hàn Văn Hồng an ủi nói: "Anh sẽ đến Cục Công An bên kia một chuyến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-266.html.]
Bên kia anh có người quen, có thể nhờ người đến bên này đi tuần nhiều hơn vài lần, chẳng sợ không có gì nhưng trên thực tế vẫn có tác dụng, cũng có thể là một loại uy hiếp.
Cố Lệ nói: "Em sẽ chuẩn bị cho anh ít đồ mang qua đó." Hàn Văn Hồng cũng không từ chối.
Cố Lệ liền đi vào phòng bếp bắt đầu bận việc, Tô Minh cũng đi vào giúp đỡ cô, Cố Lệ đối xử với cậu bé như một người lớn, còn hỏi cậu bé công việc của Cố Quyên dạo này có thuận lợi không.
"Công việc của dì cả không có vấn đề gì, con xem rất thuận lợi, nhưng dì cả rất chăm chỉ, vừa tan tầm trở về ăn cơm, ăn xong dì ấy sẽ đi ra ngoài một chuyến." Tô Minh nhỏ giọng nói. Đi ra ngoài làm gì cũng không cần phải nói rõ.
Cố Lệ cười nói:"Dì cả của con chính là như vậy, chẳng qua con không cần xen vào chuyện của dì ấy, con ở nhà chăm sóc tốt cho Tiểu Ngọc cùng Hiểu Nguyệt Hiểu Tinh là được rồi."
"Các em ấy đều rất hiểu chuyện, ngày thường Hiểu Nguyệt còn giúp con nấu cơm chờ dì cả trở về ăn." Tô Minh nói.
Cố Lệ thấy trong phòng bếp vẫn còn không ít trứng gà, năm trước cô mang đến rất nhiều, hiện tại vẫn còn dư lại một nửa.
"Bao lâu mấy đứa mới ăn trứng một lần?" Cố Lệ hỏi.
"Hai ngày ăn một lần ạ!" Tô Minh cười nói, có thể hai ngày một lần ăn trứng đã là chuyện rất hạnh phúc.
Cố Lệ cũng biết cô cùng chị cả có ý tưởng không giống nhau, cho nên không nhiều lời, chỉ hỏi: "Đống xương cốt cùng cá năm trước đã ăn hết chưa?"
Tô Minh nói: "Còn dư lại không ít, số còn dư lại đều ướp đông trong chiếc lu đặt ở sân sau ạ."
Cố Lệ đi cùng thằng bé ra sân sau nhìn, nó vốn là một cái lu nước, nhưng hiện tại nó được dùng để đựng thức ăn đông lạnh, bên trong vẫn còn dư lại vài con cá cùng một ít xương lợn. Thật ra xương lợn được ăn không ít, nhưng lúc trước cô đưa đến đây khoảng mười con cá, hiện tại vẫn còn dư lại hơn một nửa, đủ để thấy được chị cả của cô tính toán tỉ mỉ như thế nào.