Cô ta ăn màn thầu, ăn cá hầm, vừa ăn vừa nói: "Em ở đây ăn thịt cá, nhưng mà ba mẹ em ở nhà lại ăn cỏ ăn trấu, năm nay lương thực bên ngoài khan hiếm, ngay cả một ngụm cháo loãng đều không có để mà uống."
Vốn dĩ tâm trạng của Từ và Trường Thắng không tệ, anh ta còn nghĩ ngày mai ăn cơm xong dẫn vợ mình đến tìm Văn Hồng cùng Cố Lệ ngồi chơi, cũng vừa lúc giải hòa một chút, anh ta nhìn ra Cố Lệ là một người phụ nữ tài giỏi, cũng luôn mong vợ mình có thể ảnh hưởng một chút. Nhưng khi nghe lời này thì tâm trạng lại tuột dốc không phanh, anh ta im lặng không nói gì.
Đừng nói cuộc sống của nhà họ Dương có tốt hay không, cho dù thật sự không tốt thì anh cũng không quản, nhà họ Dương đừng mơ tưởng lấy một xu từ anh, mùng 2 đầu năm anh không tới cửa vì anh đã vô cùng chán ghét mối quan hệ thân thích này!
Thấy anh lại không nói lời nào, Dương Mỹ Ngọc không kìm được nhìn về phía anh: "Trường Thắng, em biết trong lòng anh vẫn còn tức giận, nhưng mà nhà mẹ đẻ của em thật sự sẽ trả tiền cho anh, anh có thể đừng để thành kiến trong lòng được không? Năm nay ăn tết em thậm chí còn không có trở về..."
Dương Mỹ Ngọc bật khóc khi nói điều đó, cô ta cảm thấy mình thật bất hiếu, cha mẹ nuôi nấng cô ta lớn như vậy mà khi cô ta muốn hiếu kính thứ gì đó còn phải giấu giếm vì sợ chồng chỉ vào mũi mắng, năm nay ăn tết vẫn chưa về nhà, đây không phải nuôi cô ta lớn một cách vô ích sao?
Từ Trường Thắng hít một hơi thật sâu: "Nhà họ Dương có ba người đều có công ăn việc làm, mỗi tháng đều lấy tiền lương, không phải nghèo không có cháo để uống như em nói!"
"Trường Thắng, ngày mai chúng ta về nhà em được không?" Dương Mỹ Ngọc chờ đợi nhìn anh ta nói.
Từ Trường Thắng hoàn toàn không nghĩ đi, trực tiếp từ chối, chuyện khác đều có thể thương lượng, nhưng anh ta sẽ không đến nhà họ Dương bên kia, trừ phi bên kia trả hết tiền cho anh ta, nếu không ai tới nói cũng vô dụng!
Dương Mỹ Ngọc thấy anh mềm cứng không ăn, tức giận ném chiếc đũa rồi đùng đùng về phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-264.html.]
Từ Trường Thắng không có ý mềm lòng, cho nên bình tĩnh ăn bữa tối, cũng không muốn ăn cá, chỉ nhúng màn thầu với chút canh cá mà thôi, còn lại để dành thịt cho cô ta ăn, mới có sữa cho con gái.
Mấy ngày nay con gái anh ta có sữa uống nên có béo lên một chút.
So sánh với bên này, ở chỗ Hàn Văn Hồng lại ăn no căng.
Đêm nay vợ anh tổ chức bữa tiệc hải sản lớn bồi bổ cho anh, sau khi nấu nước rửa chân và dỗ dành bọn nhỏ đi ngủ, anh đã có thể lại đây quấn lấy vợ mình.
Hai vợ chồng trẻ ăn bữa tiệc hải sản xong, đêm đó hai người bận việc khoảng ba lần, xong việc mới ôm nhau đi ngủ.
Sáng hôm sau, Hàn Văn Hồng thức dậy trước nấu mì trứng cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn, còn Cố Lệ lại tiếp tục ngủ nướng, cưỡng bức vượt qua thời gian ăn sáng.
Hơn 9 giờ nhiều, Từ Trường Thắng ôm bé lại đây. Thời tiết hôm nay khá đẹp, chỉ cần mặc ấm một chút là có thể đi ra ngoài, Từ Trường Thắng cũng ôm con gái ra ngoài đi dạo một chút, cũng hít thở không khí trong lành.
Anh ta thật sự không chịu nổi bộ dáng kia của Dương Mỹ Ngọc, từ tối ngày hôm qua liền bắt đầu như vậy, giống như ăn chút thứ tốt không đưa cho nhà mẹ đẻ của cô ta chính là tội lỗi, sữa bột cũng vậy, mỗi lần bé uống sữa bột cô ta vừa pha vừa nhắc con gái mình mệnh tốt, còn cháu trai cháu gái cô ta chưa từng ăn qua sữa bột, nếu không phải anh ta ở nhà nhìn chằm chằm, thì chỉ sợ cô ta sẽ mang về đưa cho cháu trai, còn con gái phải uống nước cơm!
Trong lòng anh ta không kìm được lửa giận, dứt khoát bọc cho con gái kín mít rồi ôm ra bên ngoài một chút. Đương nhiên Hàn Văn Hồng chào đón anh ta tới nhà, vội vào kêu vào nói: "Trời lạnh như vậy sao còn ôm bé ra ngoài?"