Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 261
Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:42:42
Lượt xem: 13
Tiền lì xì, bánh đậu xanh, còn có thịt khô và tất, tất cả đều là những món tốt, quýt này cũng là thứ tốt, quả quýt lớn như vậy hai cô ấy cũng chưa từng thấy qua, chắc chắn cũng sẽ không rẻ, cả hai vừa nếm qua thật sự rất ngọt, ăn rất ngon.
"Chị tư, chị năm, mấy chị cũng đừng từ chối, không phải em chuẩn bị cho mấy chị đâu, em đều để cho cháu trai và cháu gái của em ăn." Cố Lệ nói.
Tiếp theo vẫn là nhường tới nhường lui, cuối cùng vẫn là để bà Hàn làm chủ để các cô ấy mang về.
"Thời gian không còn sớm, nếu chậm trễ nữa sẽ có tuyết rơi, mau trở về đi." Bà Hàn nói.
Hàn Văn Tư cùng Hàn Văn Vũ lúc này cũng nhận lấy, nhưng vẫn thấy rất xấu hổ. Trên đường về nhà Trần Hữu Điền nói: "Trứng gà mà nhà chúng ta năm nay tích trữ được, đến lúc đó em đều đưa hết vào trong thành đi."
Trên mặt Hàn Văn Tư lúc này nở nụ cười, nói: "Cũng được, vậy sang năm chúng ta tiết kiệm nhiều hơn lại gửi qua, luôn ăn của Lệ Lệ khiến em cũng ngại."
"Mẹ, con muốn ăn quýt!" Trần Binh Binh nói. Con gái Trần Diệu Diệu cũng muốn ăn, Hàn Văn Tư cười cũng lột cho hai anh em một quả, đút mỗi đứa một miếng, cũng đút cho Trần Hữu Điền một miếng.
"Đừng đút tụi con không, mẹ cũng ăn đi." Con gái trên lưng của Trần Hữu Điền nói.
Hàn Văn Tư cười cũng tự mình ăn một miếng nói: "Quýt này cũng không biết Lệ Lệ mua ở đây, ăn thật sự rất ngon, vừa ngọt còn nhiều nước.”
Chỉ là cô ấy không ăn nữa mà cho con trai và con gái ăn thêm một chút, nhưng con trai và con gái còn muốn ăn thêm, nhưng cô ấy không cho: "Mấy thứ này mang về cũng chia cho bà nội mấy đứa một chút, không được ăn hết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-261.html.]
Hàn Văn Vũ bên này cũng không khác gì mấy, hai anh em Tôn Bình An cùng Tôn Bình Bình cũng ồn ào đòi ăn quýt, thật sự thì quả quýt này vừa ngọt lại còn vừa nhiều nước, hương vị ngọt ngào ăn rất ngon miệng.
Hàn Văn Vũ cũng lấy một quả lột cho tụi nhỏ, nói cho bọn họ biết: "Sang năm mấy đứa không được ăn trứng gà nữa, đều phải để dành!"
"Dạ dạ dạ, cứ cho mợ út đi ạ!" Tôn Bình Anh rất hào phóng, nhưng mà ai bảo mợ út còn hào phóng hơn chứ? Tôn Văn cũng nhịn không được hỏi Hàn Văn Vũ mấy thứ này chắc không ít tiền nhỉ?
"Haiz, Lệ Lệ xài tiền có chút nhiều, cũng không trách mẹ cứ cằn nhằn, nhưng mà mẹ cũng không có hứng thú nói chuyện với mấy người trong thôn, chỉ nói với em bảy, để em bảy đi nói với Lệ Lệ." Hàn Văn Vũ nói.
Lần này về nhà mẹ ruột tất nhiên không thể ở lại nhà cũ, cũng đến nhà anh cả, anh hai và anh ba ngồi trước đó, tất nhiên cũng đã nghe nói về chuyện này, các cô ấy cũng chỉ là con gái đã gả ra ngoài nên cũng không thể xen vào chuyện của nhà mẹ đẻ, nhưng khi hai cô cùng mẹ vào phòng nói chuyện riêng, vẫn sẽ khuyên ông bà cụ một chút.
Ông bà cụ cũng không có nói thật với cả hai người, nên cả hai người đều có chút lo lắng. Bởi vì chuyện của nhà mẹ vợ nên Tôn Văn cũng không nói gì nhiều, nhưng thật ra anh cảm thấy mợ của tụi nhỏ ra tay rất hào phóng, cũng không tiếc gì.
Nói về nhà cũ bên này, Cố Lệ cũng đã đưa Đại Bảo và Nhị Bảo đi ngủ trưa, Hàn Văn Hồng cũng ở đó, cả nhà đều ngủ ở trên giường đất ngủ. Buổi tối chỉ ăn đơn giản, chỉ có bắp cải, dưa chua cùng sủi cảo của trước đó.
Cố Lệ cũng không quen ai ở dưới quê, nhưng vẫn đến đây tìm mấy chị dâu nhà họ Hàn tụ lại đánh bài, nói một chút chuyện nhà, đúng giờ thì trở về nhà nghỉ ngơi.
"Ngày mốt chúng ta trở về?" Hàn Văn Hồng hỏi sau khi đắp chăn cho Đại Bảo và Nhị Bảo ở gần lò sưởi, liền ôm cô vào lòng hỏi.
Cố Lệ cười: "Ừm." Ở nông thôn thật sự có chút nhàm chán, cũng chỉ có thể qua chơi cùng các chị dâu nhà họ Hàn, ngoài ra cũng không có chuyện gì khác.
Nhưng thật ra hôm nay cô có gặp chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn, chỉ có điều dường như chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn không nhìn thấy cô, tất nhiên cũng rất may, dù sao cả nhà này đều đã bị tách khỏi nhà họ Hàn.