Giống như năm nay có nạn đói, anh trai ruột đã gửi lương thực cho các cô, trong thôn có mấy nhà được anh em của nhà mẹ đẻ có thể làm được điều này?
Vả lại Hàn Văn Vũ cùng chồng mình là Tôn Văn, một nhà bốn người, trong nhà tất nhiên càng thêm náo nhiệt.
Cố Lệ lấy kẹo sữa và hạt đưa đem ra chiêu đãi, đồng thời cũng cho mấy đứa cháu tiền lì xì.
Đại Bảo và Nhị Bảo cũng được nhận tiền lì xì của mấy bác, mà hai anh em cũng rất thích náo nhiệt, ở trên giường đất chơi với mấy anh chị rất vui vẻ.
Cơm trưa chính là do ba mẹ con bà Hàn, Hàn Văn Tư cùng Hàn Văn Vũ vào bếp chuẩn bị, Cố Lệ tất nhiên cũng muốn đi vào phụ sao có thể để mấy chị về nhà mẹ ruột còn phải động tay. Nhưng lại bị đẩy ra, để cô lên giường đất trông coi Đại Bảo và Nhị Bảo, chút món này các cô ấy có thể làm được.
Cố Lệ dở khóc dở cười, nhưng vẫn quay lại trông coi tụi nhỏ. Tại phòng bếp, nhìn thấy bà Hàn chuẩn bị nhiều món như vậy, Hàn Văn Tư cùng Hàn Văn Vũ đều vội nói: "Mẹ, không cần chuẩn bị nhiều như vậy đâu, để lại cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn."
Không cần nói cũng biết mấy món này chắc chắn đều do em trai và em dâu mang về, làm sao có thể để bọn họ ăn hết, bọn họ còn muốn ở lại trong thôn mấy ngày nữa, lấy gì mà ăn?
"Thằng bảy cùng Lệ Lệ mang về không ít, cũng là Lệ Lệ để mẹ làm, nói không thể để mấy đứa về nhà mẹ đẻ mà không được ăn chút gì tốt." Bà Hàn vừa bận rộn vừa nói.
Hàn Văn Tư cười nói: "Có thể ăn no là tốt rồi, không cần phải ăn nhiều quá."
"Đúng là nói như vậy, nhưng mà con thấy thịt hầm miến, thịt heo hầm khoai tay, còn có cá chua ngọt kho tàu, nước miếng cũng muốn chảy ra." Hàn Văn Vũ nói.
Bà Hàn cười, đặt dĩa sủi cảo xuống, sau đó cũng bưng những món ăn khác ra. Thời tiết lúc này cũng đã lạnh, nhân lúc còn nóng ăn nhanh một chút mới ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-260.html.]
Đương nhiên bữa trưa này cả nhà ngồi vây quanh cùng nhau ăn rất nhanh, Đại Bảo và Nhị Bảo tốc độ ăn cũng không chậm, hơn nữa nhìn thấy mấy anh chị đều ăn nhanh, bọn họ cũng sợ ăn chậm, nên so với bình thường nhanh hơn một nửa, Cố Lệ thấy cũng buồn cười.
Ăn xong cơm trưa là việc thu dọn chén đũa, cũng được hai chị nhận làm hết, Cố Lệ cũng bắt đầu chuẩn bị quà đáp lễ, bởi vì hôm nay trời sẽ có tuyết rơi, nên ăn cơm trưa xong bọn họ phải nhanh chóng trở về mới được.
Chuẩn bị cho mỗi người một túi đường nâu, một bánh bao đậu xanh, còn có bỏ thêm ít thịt khô vào trong túi, một nhà hai khối, khoảng chừng nửa cân. Bởi vì hai cô chị này trở về không chỉ tự mang theo đồ ăn mà mỗi người còn mang theo một cân trứng gà đã tích trữ được đem về đây.
Bà Hàn vừa đi vào đã thấy, nhỏ giọng hỏi: "Con có cho thịt khô không?"
"Con thấy hai anh em Binh Binh còn có Bình An và Bình Bình đều thích ăn thịt, nên con tặng cho mấy đứa hai lạng về nhà ăn, không sao hết." Cố Lệ nói.
Bà nội vẫn xót cho cháu nội một chút: "Đại Bảo và Nhị Bao cũng rất thích ăn."
"Trong nhà vẫn còn." Cố Lệ cười, thịt khô cũng chỉ để thay đổi khẩu vị, cô vẫn muốn để con mình ăn gì tươi hơn.
Bà Hàn cũng gật đầu: "Vậy con cứ cho đi."
Cố Lệ lại đi bỏ thêm táo và quýt vào trong túi, để mọi thứ trong túi thoạt nhìn cũng rất đẹp.
Nhưng mà Hàn Văn Tư cùng Hàn Văn Vũ đều không cần. "Tụi chị đến đây đã ăn nhiều món ngon như vậy, em lại còn cho tụi chị mang về mấy món này, thật không có phép tắc."
Hàn Văn Vũ vừa thấy những món trong gói to cũng vội nói. "Nhưng mà quýt thì chị nhận, những món khác Lệ Lệ em cứ cất vào để cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn đi." Hàn Văn Tư cũng vội nói.