Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 259
Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:42:38
Lượt xem: 8
Cô thuê người máy đi ra ngoài, đánh những người đàn ông hay phụ nữ ác bá một trận, ngay cả em trai Cố Quốc Đống của mình mà cô còn không nương tay thì đừng nói chi những kẻ xa lạ đó.
Người máy đến rồi đi không dấu vết, căn bản là không bắt được, cho nên đã có người lén đồn bên này có tổ chức bí mật, cũng không phải không ai điều tra, nhưng căn bản không để lại dấu vết gì có thể điều tra được.
Cuối cùng một số người đổ cho ma quỷ, bởi vì những người máy này đều hành động vào ban đêm. Chỉ là nó càng lan rộng thì câu chuyện càng trở lên ma quái, cho nên muốn làm chuyện xấu phải kiềm chế một chút. Bởi vì trong thị trấn không có ầm ĩ, thì hiển nhiên quê nhà cũng sẽ yên ổn, không có người nào đến quấy rối.
Hai vợ chồng bọn họ ở trong nhà với hai đứa nhỏ một chút rồi cũng đi ra, bởi vì bên ngoài có tiếng động truyền đến, nghe âm thanh kia dường như là Hàn Văn Tư cùng Hàn Văn Vũ trở về nhà mẹ đẻ.
Vừa đi ra quả nhiên đã thấy cả nhà Hàn Văn Từ, còn Hàn Văn Vũ vẫn chưa đến. Chồng của Hàn Văn Tư tên là Trần Hữu Điền, họ có một trai một gái điều kiện của nhà họ Trần cũng không tệ, chẳng hạn như khi hai vợ chồng trở về thăm người thân, bọn họ đều mang theo đồ ăn trở về, ngoài ra Hàn Văn Tư thì còn mang theo một cân trứng gà đã tích trữ được.
"Chị tư, anh tư." Hàn Văn Hồng chào đón.
"Anh tư, chị tư đã đến." Cố Lệ cười nói.
Trần Hữu Điền là anh nông dân cường tráng, thái độ làm người rất hiền lành và yên phận, Hàn Văn Tư cũng không khác là bao, cô cũng không nói nhiều.
Nhìn thấy em trai cùng em dâu, Hàn Văn Tư cười nói: "Văn Hồng, Lệ Lệ, năm mới tốt lành."
"Mọi người năm mới tốt lành." Cố Lệ cười nói: "Mau vào nhà đi, bên ngoài rất lạnh."
Bà Hàn đã ở trong nhà chào đón: "Mau vào uống ly nước ấm để ấm người."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-259.html.]
Ông Hàn thì đang ngồi trên giường đất ở đối diện làm cung cho Đại Bảo nói: "Mấy đứa ngồi đi, để tụi nhỏ Điền Binh Binh lên giường đất này ngồi, một đường đến đây chân cũng đã cứng rồi."
Trần Hữu Điền cười nói: "Dạ không sao, không sao ạ, đi đến đây cũng không còn lạnh."
"Con ngồi lên giường đất chờ đi." Bà Hàn nói xong cũng rót nước cho cả nhà, nhìn cháu trai cùng cháu gái, bà cười nói: "Binh Binh cùng Diệu Diệu cũng mau uống nước đường đi, lạnh lắm đó."
Tuy Trần Hữu Điền cùng Hàn Văn Tư ít nói, nhưng con trai Trần Binh Binh còn có con gái cũng không giống cha mẹ chút nào, cũng không hề sợ nơi xa lạ, lúc vừa tiến vào nhà đã gọi cậu út mợ út thật lớn, gọi ông bà ngoại cũng vậy Hai anh em được uống nước đường nâu ngọt ngào và ấm áp nên rất vui: "Cảm ơn bà ngoại ạ."
Cố Lệ đã cắt táo xong bưng lên: "Anh tư chị tư ăn miếng táo." Dùng cây tăm cắm vào cho bọn họ, cũng chia cho cháu trai và cháu gái.
"Lệ Lệ không cần khách sáo như vậy, mau ngồi đi." Hàn Văn Tư vội nói.
Cố Lệ còn chưa nói gì đã nghe thấy tiếng của cả nhà Hàn Văn Vũ truyền đến: "Cha, mẹ, tụi con đã về rồi." Tiếng của Hàn Văn Vũ cũng không hề nhỏ, điều này cũng hợp với tính cách của cô.
"Đã biết mấy đứa trở về rồi, mau vào nhà ngồi đi." Bà Hàn nhất thời cười nói.
"Ông ngoại, bà ngoại!" Cháu trai Tôn Bình An cùng cháu gái Tôn Bình Bình của Hàn Văn Vũ chạy vào trước, hai anh em đều mặc giống như cái ống tròn nhỏ.
Hàn Văn Vũ cũng sinh một trai một gái, nhưng mà con của cô là long phượng thai, nên sinh cùng năm với Trần Binh Binh, nhưng việc sinh nở khi ấy không dễ dàng cho nên mấy năm qua Hàn Văn Vũ không có sinh nữa.
Ở quê chỉ có một đứa con trai thì có hơi ít, nhưng bởi vì nhà mẹ đẻ bên này có nhiều anh em, mà bản thân cô cũng khá hung dữ nên cũng không ai dám bắt nạt cô, kể cả Hàn Văn Tư, cũng không dám ức h.i.ế.p cô nửa phần.