Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 258

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:42:35
Lượt xem: 10

Nửa đêm Đại Bảo và Nhị Bảo đều mắc tiểu, Hàn Văn hồng thức dậy, Nhị Bảo có chút đói bụng nên anh đi pha sữa cho thằng bé uống, sau đó mới tiếp tục ngủ, toàn bộ quá trình Cố Lệ cũng không tỉnh dậy.

Ngày hôm sau, khi cô tỉnh lại, Hàn Văn Hồng còn có Đại Bảo và Nhị Bảo đều đã rời giường, cũng đã ăn sáng xong, bản thân Cố Lệ ngủ hơi muộn, nên lúc này mới từ trên giường đất đi xuống, bởi vì hôm nay là mùng một, mấy chị em đều đã về nhà chúc tết, cũng không thể mất phép tắc.

"Lệ Lệ, ăn sáng xong thì đi ngủ thêm chút đi, cũng không cần dậy sớm như vậy đâu." Bà Hàn vừa ngâm miến vừa nói.

Hôm nay hai đứa con gái, con rể còn có mấy đứa cháu ngoại sẽ trở về, bọn họ đều sẽ đến đây ăn cơm, tất nhiên cũng phải chuẩn bị chút món gì ngon để chiêu đãi.

Khi Cố Lệ được nghỉ ở trong thành, cô sẽ quay về giường nằm, mà bà Hàn cho đến bây giờ vẫn chưa từng nói điều gì, bởi vì một tháng khó lắm mới có được ngày nghỉ.

"Hôm nay chị thứ tư và chị thứ năm của con sẽ trở về, con cũng nên chuẩn bị món gì ngon một chút." Cố Lệ hớp một miếng cháo gạo kê nói.

"Làm bún thịt heo, hấp thêm củ cải, hầm hai con cá, thêm một ít củ cải trắng và bắp cái, vậy cũng đủ rồi, không cần chuẩn bị gì nhiều." Bà Hàn nói, không phải bà keo kiệt tiếc của, mà thật sự như thế này đã là rất phong phú rồi, hoàn toàn không keo kiệt.

"Làm thêm món thịt hầm khoai tây, chút sủi cảo nữa đi ạ, chị tư và chị năm hiếm khi được về." Cố Lệ cũng nói.

Tuy ăn cơm tất niên cũng không ít, nhưng vẫn còn một nửa, ngày hôm qua mùng một bọn họ ăn chay để làm sạch bản thân, cả ngày đều ngồi không, không được động vào món ăn mặn, hôm nay mới bắt đầu ăn lại, nên vẫn còn rất nhiều.

"Được." Bà Hàn cười, con dâu không tiếc bà tất nhiên cũng không ý kiến, tất cả đều là con gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-258.html.]

Cố Lệ ăn xong cũng thu dọn chén đũa, sau đó nhìn thấy Hàn Văn Hồng dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo trở về. Khuôn mặt hai anh em đều bị rét lạnh làm cho có chút hồng hồng, Cố Lệ đón con nhịn không được nói: "Trời lạnh như vậy, anh còn dẫn con ra ngoài."

"Tụi nhỏ muốn ra ngoài mà, cũng không sao đâu, đều rất âm, anh cũng có bôi kem lên mặt tụi nhỏ." Hàn Văn Hồng cười nói.

Nếu không sao có thể nói vợ của anh chăm con tỉ mỉ, bởi vì toàn thôn đều không có đứa nhỏ nào giống hai đứa con của anh, so với nuôi con gái còn cẩn thận hơn.

Ra ngoài phải thoa son, mặt phải thoa kem dưỡng, nếu không sẽ không được ra ngoài, cho nên trên mặt hai đứa nhỏ này dù trời cực lạnh thì mặt và môi cũng đều không bị nứt nẻ, nhưng mấy đứa nhỏ trong thôn đều bị trời lạnh làm cho mặt đỏ bừng, da cũng nứt, môi cũng khô nứt.

Tất nhiên không chỉ có mỗi bọn nhỏ được chăm sóc đâu, anh cũng đã tự làm cho mình, còn có mẹ anh nữa, đều có sản phẩm chăm sóc da của riêng mình. Cố Lệ nhìn thấy mắt của Đại Bảo và Nhị Bảo tỏa sáng, cũng không nói gì.

Đại Bảo được mẹ đưa đến giường đất chờ, còn quan tâm hỏi mẹ: "Mẹ, mẹ đã ăn cơm chưa?"

"Mẹ đã ăn rồi, Đại Bảo ăn sáng có no bụng không." Cố Lệ hỏi.

"Con ăn một chén cháo gạo kê, còn có một quả trứng gà." Đại Bảo gật đầu. Nhị Bảo cũng đi qua đầu giường đến chỗ đồ chơi của thằng bé gần lò sưởi, là một con quay.

Cố Lệ đi cắt táo cho con ăn, không bao lâu Hàn Văn Hồng cũng đến, cô nhìn anh nói: "Lại đây ăn miếng táo đi anh."

Hàn Văn Hồng ngồi xuống và ăn quả táo to mà vợ anh không biết đã mua từ đâu, vừa giòn vừa ngọt, ăn rất ngon, hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo đều thích.

Hàn Văn Hồng vừa ăn vừa nói về chuyện ở quê, đều là anh ở bên ngoài nghe nói, hiện tại bên ngoài khá là loạn. Cố Lệ đối với việc này xem như cũng có hiểu biết, nhưng bởi vì cô đã xen vào nên toàn bộ khu Trường Bình xem như cũng an toàn.

Loading...