Cơm tối đương nhiên là rất phong phú, hai anh em ăn cháo hải sản thơm ngào ngạt, Cố Lệ và Hàn Văn Hồng cũng hải sản, nhưng mà vì dáng người nên Cố Lệ không dám ăn nhiều, chủ yếu là Hàn Văn Hồng ăn, người này mặc kệ ăn bao nhiêu không mập.
Từ khi nghỉ ở nhà, Cố Lệ biến đổi chế biến nhiều món ăn ngon, mấy ngày hôm trước ăn móng heo hầm đậu phộng, hầm xương sườn, hầm thịt ba chỉ, gà hầm nấm hầm hạt dẻ, thay phiên ăn như vậy, hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo cũng mượt mà hơn với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chỉ có Hàn Văn Hồng là không có chút thay đổi nào, đương nhiên khí sắc là tốt hơn trước kia rất nhiều.
Ăn cơm tối xong, Cố Lệ đi múc nước rửa chân cho Đại Bảo và Nhị Bảo, Hàn Văn Hồng phụ trách thu dọn phòng bếp, xong rồi mới múc nước lại đây cùng ba mẹ con bọn họ ngâm chân.
"Ba, lần trước ba kể chuyện xưa cho bọn con còn chưa xong đâu ạ." Đại Bảo đưa ra yêu cầu muốn nghe chuyện xưa.
Hàn Văn Hồng cũng là người chiều con, cho nên anh tiếp tục kể cho hai anh em bọn họ nghe, đều là câu chuyện đánh giặc của các thế hệ trước, đừng nói Đại Bảo và Nhị Bảo, ngay cả Cố Lệ cũng hết sức chăm chú lắng nghe, cảm thấy Hàn Văn Hồng thật giỏi kể chuyện xưa.
Ăn uống no đủ xong, hơn tám giờ Đại Bảo và Nhị Bảo bắt đầu ngáp, không bao lâu sau hai anh em đã ngủ thiếp đi. Cố Lệ cho hai anh em bọn họ năm xuống, bà Hàn không ở đây nên chắc chắn không thể cho hai anh em ngủ ở phòng bên cạnh được, vẫn phải ngủ trong phòng bọn họ.
Hàn Văn Hồng cũng rửa chân xong, nhìn lên thấy không còn sớm nữa nên đương nhiên phải lên giường ngủ. "Vợ ơi." Vừa lên giường, người này đã lập tức ôm vợ vào trong lòng ngực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-247.html.]
Trong bóng tối, giọng nói của Cố Lệ mang theo chút hờn dỗi: "Anh có mệt không vậy, sau khi trở về là không có lúc nào ngừng nghỉ."
"Không mệt." Hàn Văn Hồng khàn giọng trả lời: "Rốt cuộc một năm cũng chỉ có lúc này là có thể hầu hạ vợ anh thật tốt." Cố Lệ bị lời này chọc cười, giận hờn anh một câu: "Không biết ngại."
Chỉ chốc lát sau, Hàn Văn Hồng lập tức lấy trang bị phía dưới gối mở ra mang lên, đêm nay không thể thiếu xuân về hoa nở.
Thời gian thấm thoát đã đến ngày 29 tết, thật ra bên quầy hàng là không được nghỉ, nhưng mà Cố Lệ bảo Cố Quyên lại đây đi làm thay cô vài ngày. Chỉ là lấy tiền nhận phiếu, sau đó cân đồ vật đưa cho khách hàng, công việc này không tính là gì, Cố Lệ cũng đã dạy Cố Quyên, hai ngày trước cô bảo Cố Quyên tạm dừng lại đây hỗ trợ, còn có Lý Hồng Hà giúp đỡ cho nên cũng không có gì vấn đề gì.
Còn bên bộ phận thu mua thì Quân nhấp môi cười nói: "Năm nay chị hai trở về sớm như vậy, là phải về nhà chồng thể hiện thật tốt à."
"Ôi chao, cô dâu mới tới à, hôm nay là tới phát kẹo mừng sao?" Cố Lệ lập tức nhướng mày.
Ngày hôm trước Cố Quân đã xuất giá, là nửa đêm xuất giá, đương nhiên là mấy chị em Cô Lệ đi đưa cô ấy. Ngày hôm qua là ngày đầu tiên sau khi kết hôn, đương nhiên Cố Quân xin nghỉ, hôm nay cô ấy mới đi làm, đến đơn vị phát kẹo mừng. Cố Quân trực tiếp bị trêu đỏ mặt, nhưng vẫn phải tới phát kẹo mừng. Lý Hồng Hà cười nhận kẹo mừng và nói chúc mừng.
Cố Lệ cũng cười nhìn em gái thứ ba của mình, vừa thấy đã biết cô ấy hạnh phúc sau khi kết hôn, con người Trần Đông Sinh thật sự không tệ, nhà họ Trần gia cũng không tệ, cho nên cô ấy gả qua chắc chắn sẽ không quá tệ.