Trở về nhà, trong rổ của Cố Lệ lại có thêm không ít đồ vật, tôm biển, con cua lớn và hàu sống.
Vừa về đến nhà lại dặn dò Hàn Văn Hồng: "Tối nay ăn tôm biển, con cua và hàu sống, anh đi xử lý đi."
Mấy ngày nay Hàn Văn Hồng ăn không ít hải sản siêu bổ này, đương nhiên cũng biết phải xử lý như thế nào, hơn nữa anh cũng rất thích loại nguyên liệu nấu ăn này.
Cố Lệ lấy quần áo mới mà mẹ Cố làm cho Đại Bảo, Nhị Bảo ra: "Hai anh em các con lại đây, nhìn xem quần áo mới bà ngoại làm cho hai anh em các con có vừa không?"
"Đây là bà ngoại làm cho con ạ?" Đại Bảo thu ná trở về, vẻ mặt ngạc nhiên và vui mừng.
"Đúng vậy, bà ngoại con vẫn luôn là yêu thương hai anh em các con." Cố Lệ cười khoa tay múa chân một chút, bởi vì đã giặt sạch sẽ rồi nên không cần giặt lại, có thể trực tiếp mặc vào: "Chờ đến lúc về quê ăn tết mang về, 30 tết tắm rửa xong rồi thay."
Đại Bảo vui mừng gật đầu, Nhị Bảo cũng rất vui mừng, đừng nhìn thằng bé còn nhỏ, nhưng thằng bé cũng hiểu có quần áo mới để mặc là chuyện vui mừng!
"Tối hôm nay các con có muốn ăn cháo hải sản không? Nếu muốn thì mẹ nấu cháo hải sản riêng cho các con." Cố Lệ cười bế Nhị Bảo lên, nặng trĩu, năm nay thằng bé ăn không ít thứ tốt.
"Ăn!" Đại Bảo lập tức gật đầu, cháo hải sản vô cùng ngon! Nhị Bảo cũng tỏ vẻ muốn ăn. Vì thế Cố Lệ bảo hai anh em bọn họ tiếp tục chơi, còn cô đi nấu nồi cháo hải sản, trong lúc này nhìn Hàn Văn Hồng cao lớn mặc vào chiếc tạp dề, cái đẹp của một loại kỳ cục nhưng lại hài hòa, Cố Lệ xem và có thể nhận ra được loại cảm giác được gọi là thích một người thì cảm thấy anh ta thế nào cũng tốt đẹp. Thật sự, chính là cảm giác người đàn ông này eo là eo mà chân là chân, thật sự rất phù hợp thẩm mỹ của cô.
Hàn Văn Hồng vừa quay đầu thì nhìn thấy cô nhìn mình chằm chằm, anh lập tức nhướng mày: "Vợ ơi?"
Cố Lệ bình tĩnh ho khan một tiếng: "Làm sao vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-246.html.]
Hàn Văn Hồng chính là phái hành động, anh đi lên hôn miệng cô một cái mới nói: "Hàu sống này là dự định hấp hay là làm hàu chiên trứng?"
Cố Lệ có chút bị quyến rũ:"... Làm hàu chiên trứng đi?"
"Được." Hàn Văn Hồng gật đầu. Cố Lệ thấy anh vẫn còn đứng yên, nói: "Còn có việc gì sao?"
"Hôn một cái." Hàn Văn Hồng quay mặt qua bảo cô hôn.
Cố Lệ nhìn ra cửa, bọn nhỏ đều chơi ở bên ngoài không nhìn không qua đây, lúc này cô mới đi lên hôn một cái, Hàn Văn Hồng lại quay qua bên kia bảo cô hôn thêm một cái. Đương nhiên Cố Lệ cũng không hề bủn xỉn một chút nào, kết quả hôn gương mặt xong lại hôn cái trán, cuối cùng hôn mặt lại hôn môi...
Chờ đến lúc hai người bọn họ hồi phục tinh thần lại, không biết hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo đã đứng ở cửa từ lúc nào, không hề chớp mắt nhìn ba mẹ bọn họ ở trong phòng bếp làm việc ngượng ngùng này. Cố Lệ và Hàn Văn Hồng: "..."
Cố Lệ là thật sự xấu hổ, đẩy Hàn Văn Hồng ra vội vàng đi nấu cháo, Hàn Văn Hồng nhìn về phía hai con trai: "Hai đứa các con làm gì vậy?" "Ba, ba và mẹ con làm gì vậy?" Đại Bảo hỏi: "Ba có phải người hôn mẹ con không?"
Nhị Bảo càng trực tiếp hơn một chút, thằng bé lạ đây ôm chân mẹ, tỏ vẻ thằng bé cũng muốn hôn. Cố Lệ sầu một chút, vỗ nhẹ lên m.ô.n.g béo của thằng bé, nói: "Tìm ba con đi."
Hàn Văn Hồng cười bế Nhị Bảo lên hôn gương mặt thằng bé một chút, nhưng mà Nhị Bảo không hài lòng, thằng bé muốn được mẹ hôn.
Cố Lệ không có cách nào khác, đi lên thơm một cái, lúc này thằng bé mới mỹ mãn tươi cười.
Đại Bảo nhìn mà có chút hâm mộ, nhưng mà thằng bé trưởng thành nên không có không biết xấu hổ như vậy, Cố Lệ đã nhìn ra, vẫn vẫy tay bảo thằng bé lại đây bù một cái.
Nhìn trong mắt ba người đàn ông này như có ngôi sao, trong lòng Cố Lệ vừa thỏa mãn lại có chút bất lực cảm thán, một nhà ba người đàn ông, tất cả đều muốn cô hôn, sao cô lại mê người như vậy chứ?