Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 242
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:29:26
Lượt xem: 9
Bữa cơm nhận thân khá phong phú, không chỉ có lẩu thịt bò, còn có sủi cảo mì nước, ăn vừa phải nhưng cũng rất thỏa mãn. Hai anh em Tô Minh và Tô Ngọc cũng rất vui mừng, lúc ăn xong trở về còn vẫy tay với ba nuôi và mẹ nuôi, đương nhiên còn có hai em trai.
"Hai anh em đều đáng thương, có thể chăm sóc một chút thì chăm sóc một chút đi." Bà Hàn cũng nổi lên lòng trắc ẩn, bởi vì thành phần gia đình của hai anh không được tốt, cha mẹ cũng đều bị bệnh chết, thật đáng thương.
"Bọn họ có sân nhà có thể cho thuê, cũng không cần chăm sóc quá nhiều, chỉ cần hỗ trợ nhìn không cho người khác bắt nạt là được." Cố Lệ nói. Bà Hàn gật đầu, cũng không nói gì.
"Chúng ta đi tắm rửa đi, mẹ có muốn đi cùng không ạ?" Cố Lệ nói.
Bà Hàn cũng muốn đi tắm rửa rồi về quê: "Được, cùng nhau đi."
Vì thế Hàn Văn Hồng dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo đi nhà tắm nam, Cố Lệ và bà Hàn đến nhà tắm nữ, cả đều tắm rửa sạch sạch sẽ thoải mái dễ chịu mới đi về nhà.
"Tối hôm nay con muốn ngủ cùng ba mẹ!" Vừa về đến nhà, Đại Bảo đã lập tức nghiêm túc tuyên bố.
Bà Hàn đặc biệt giỏi uy hiếp: "Đại Bảo, ngày mai bà nội phải về quê rồi, chẳng lẽ cháu không muốn ngủ cùng bà nội đêm nay sao? Chờ bà nội về quê, bà nội muốn ôm cháu ngủ cũng không được."
Đại Bảo do dự một chút: "Nhưng mà tối hôm qua cháu đã ngủ cùng bà nội rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-242.html.]
"Tối hôm nay bà nội cũng muốn tiếp tục ngủ cùng Đại Bảo và Nhị Bảo." Bà Hàn nói.
Đại Bảo thấy bà nội hy vọng thằng bé ở lại như vậy, bèn nói: "Vậy được rồi, tối hôm nay cháu ngủ cùng bà nội." Đại Bảo đồng ý, nhưng Nhị Bảo không vui, thằng bé trực tiếp ôm cổ ba mình không chịu bỏ ra, cuối cùng được dỗ ngủ rồi bị ba thằng bé bế lại đây.
Đại Bảo còn chưa ngủ, lần này xem như được tận mắt nhìn thấy bọn họ là như thế nào chuyển từ phòng ngủ của ba mẹ đến phòng ngủ của bà nội.
"Ba, về sau con ngủ ở trong phòng kia, ba không được bế con lại đây!" Đại Bảo rất nghiêm túc mà nói.
"Không còn sớm nữa, mau ngủ đi." Hàn Văn Hồng trốn tránh không nói. Đại Bảo xem như ba thằng bé đồng ý rồi, lúc này mới ngủ cùng bà nội thằng bé.
Hàn Văn Hồng về phòng đương nhiên là lập tức ôm vợ mình tạo em bé, chờ gió êm sóng lặng, Cố Lệ dựa vào lòng n.g.ự.c anh nói ra dự định của cô.
Điều đầu tiên Hàn Văn Hồng nghĩ đến cũng là bên bộ phận thu mua phải đi ra ngoài công tác, nếu thời gian vừa vặn đụng phải ngày nghỉ của anh thì chẳng phải là bọn họ không được gặp nhau sao? Suy nghĩ của anh cũng giống với Lý Hồng Hà: "Vợ ơi, công việc bên bộ phận thu mua kia để chị cả đi làm đi, giống như lần trước mẹ nói, mẹ sẽ chăm sóc cho Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh."
"Thật ra việc đổi công việc với chị cả cũng không phải vì ba mẹ con chị ấy, bọn họ chỉ là thứ yếu." Cố Lệ nhìn anh: "Chủ yếu là em không muốn vẫn luôn cùng anh tách ra như vậy. Anh xem, một năm mười hai tháng, thời gian chúng ta ở bên nhau tổng cộng cũng chỉ có một tháng, nhưng thời gian khác đều dựa vào tưởng tượng. Em biết anh tiền lương cao, công việc bên bộ phận vận chuyển cũng là hiếm có, cho nên em sẽ tìm cơ hội ở bên bộ phận thu mua, nếu có công việc thích hợp, tiền lương cũng không ít hơn so với bộ phận vận chuyển thì anh bán công việc bên bộ phận vận chuyển đi, đến bộ phận thu mua làm cùng em được không?"
"Bên bộ phận vận chuyển không chỉ có tiền lương cao mà còn có khoản thu nhập thêm, tính tổng lại một tháng cũng được khoảng 5-60 đồng tiền, bên ngoài không dễ kiếm." Hàn Văn Hồng cũng biết thường xuyên không ở nhà như vậy làm khó cô, nhưng vẫn là câu nói kia, tiền nhiều. Đến độ tuổi này của anh, tiền là thứ vô cùng quan trọng, là yếu tố chủ chốt duy trì sự ổn định trong nhà.