Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 240

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:29:22
Lượt xem: 10

Mắt Dương Mỹ Ngọc phút chốc đỏ bừng: "Trường Thắng, em biết anh buồn em chuyện em đưa tiền về nhà mẹ đẻ, nhưng lúc đó đang cần gấp ai mà không lo lắng? Tiền này của chúng ta cũng chỉ để ở đó, vậy em cho mẹ ruột mượn thì có gì không được? Nhà của em vẫn sẽ trả lại."

"Chuyện tiền nong là chuyện khác, lúc trước cấp bách như vậy, lương thực trong nhà đều bị mẹ em lấy đi hết, anh không đưa mẹ anh đến thì em nói xem anh phải làm sao bây giờ? Để em mỗi ngày đều bế Niếp Niếp qua nhà anh Hàn lấy lương thực sao?" Từ Trường Thắng hỏi cô ấy. Dương Mỹ Ngọc nghẹn lời.

Từ Trường Thắng không nghĩ sẽ nói với cô ta những chuyện này, vì nói tiếp sẽ càng khiến anh ta thêm tức giận. Nhìn thấy dáng vẻ con gái uống sữa rất thích thú, anh ta vẫn không kìm được mà nói: "Vì sao em có thể bỏ Niếp Niếp lại mà về nhà mẹ đẻ? Em không biết Niếp Niếp vẫn còn đang b.ú sữa sao, sau khi em về đó con bé đã đổ bệnh, vẫn là nhờ chị dâu bên kia đi qua đem cho ít sữa bột Niếp Niếp mới dần tốt lên."

Dương Mỹ Ngọc nghe vậy cũng áy náy, mắt đỏ bừng ôm lấy con gái xin lỗi: "Niếp Niếp, là mẹ không tốt, là mẹ không tốt."

Từ Trường Thắng biết hiện tại trong nhà không có nhiều sữa bột lắm, vẫn cần phải nghĩ cách khác, phải làm thế nào để con gái có sữa uống trong sáu tháng, nhưng mà sữa bột bên ngoài không hề dễ mua, cho nên không có cách nào, Từ Trường Thắng vẫn tìm đến quầy hàng của Cố Lệ bên này.

Vừa nghe là vì chuyện sữa bột, Cố Lệ cười nói: "Tôi có chuẩn bị đây, đợi lát nữa trở về tôi cầm qua cho cậu."

"Tôi có nghe mẹ tôi nói, lần này chúng tôi thật sự phải cảm ơn chị dâu." Từ Trường Thắng nói lời cảm ơn.

"Khách khí như vậy làm gì." Cố Lệ cười: "Tôi bận việc trước, cậu đi về đi."

Từ Trường Thắng lập tức đi về trước, bên này Cố Lệ thật sự có chút bận rộn, bởi vì cuối năm, bên quầy hàng buôn bán người đến người đi không ngừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-240.html.]

Lý Hồng Hà bận xong mới bớt thời giờ hỏi cô: "Em giúp anh ta mua sữa bột à?"

"Vâng." Cố Lệ gật đầu, Lý Hồng Hà không hỏi mua ở đâu, chỉ hỏi giá. Cố Lệ báo giá, không rẻ nhưng cũng không tính đắt, Lý Hồng Hà có chút động lòng, hiện tại cô còn đang rối rắm chuyện sang năm sinh con. Quan hệ của Cố Lệ và cô rất tốt, cho nên nói: "Em kiến nghị chị đến lúc đó cũng cho đứa bé uống sữa bột sẽ tốt hơn, ít nhất là không ảnh hưởng việc chị đi làm, cho uống năm sáu tháng, đến lúc đó là có thể ăn thứ khác, tiêu phí nhiều cũng chỉ trong mấy tháng đó."

Lý Hồng Hà hỏi: "Đến lúc đó còn có thể mua được sao?"

"Chắc là không thành vấn đề." Cố Lệ nói.

Lý Hồng Hà gật đầu: "Chị trở về bàn bạc với chồng chị một chút, công việc này của chị dù có thế nào cũng phải giữ được."

Cố Lệ cười, lại có chút chần chờ: "Chị Hồng Hà, có lẽ sang năm em sẽ không làm ở đây nữa."

"Hả?" Lý Hồng Hà sửng sốt.

Cố Lệ nói ra suy tính của mình cho cô nghe: "Không phải chị cả của em chuẩn bị tiếp nhận công việc của em ba em hay sao? Nhưng mà em nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy không thích hợp, chị ấy còn có hai đứa nhỏ cần chăm nom, bên bộ phận thu mua có đôi khi phải đi công tác mười ngày nửa tháng, bọn nhỏ phải làm sao bây giờ? Cho dù có mẹ em hỗ trợ trông coi, nhưng cũng không thích hợp lắm, cho nên em nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là em qua bộ phận thu mua bên kia, cho chị cả của em làm bên quầy hàng này, chức vị này càng thích hợp với chị ấy hơn."

"Nói là nói như vậy, nhưng bên bộ phận thu mua thường xuyên phải ra ngoài công tác, có đôi khi nếu trùng hợp thì em vừa rời đi là Văn Hồng trở về, như vậy không phải bỏ lỡ nhau sao?" Lý Hồng Hà nói.

Loading...