Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 239
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:29:20
Lượt xem: 8
Sắc mặt của mẹ Dương thì không tốt là bao, từ lúc mẹ Từ qua đó ở thì bà ta không lấy được gì dù chỉ một hạt gạo, sắc mặt có thể tốt mới là lạ, bà ta thản nhiên nói: "Trường Thắng đã đến à."
Lúc này Từ Trường Thắng cũng thật sự không muốn gặp bà Dương, nhưng dù sao cũng vẫn nể mặt mũi bà ta: "Mẹ."
Mẹ Dương nghe vậy hừ một tiếng: "Tôi lúc này nghe cậu gọi tôi tiếng 'mẹ' thật không dám nhận!"
Bà ta nói xong lời này cũng chờ phản ứng của Từ Trường Thắng, thế nhưng Từ Trường Thắng không có phản ứng gì, cũng chẳng nói câu nào. Mẹ Dương trầm mặt, nhưng mà nghĩ đến cuối năm anh ta sẽ tặng chút quà, nên bà ta cũng tạm thời đè nén sự không hài lòng trong lòng mình, nói: "Lần này trở về có thể nghỉ bao lâu?"
Từ Trường Thắng tỏ vẻ đang chờ đơn vị thông báo, gần như mẹ Dương hỏi một câu anh ta sẽ đáp lại một câu, không nói thêm lời nào. Anh nhìn về phía Dương Mỹ Ngọc: "Ở nhà mẹ đẻ cũng không ít ngày, cũng nên trở về thôi."
Dương Mỹ Ngọc vốn muốn đi theo về, nhưng mà chợt nghe tiếng ho khan của mẹ Dương, cô ấy do dự một chút nói: "Trường Thắng, anh biết em với mẹ có mối quan hệ không tốt."
Từ Trường Thắng: "Mẹ anh đã về rồi."
Nghe nói như vậy, biểu cảm trên khuôn mặt của Dương Mỹ Ngọc cũng trở nên vui mừng, nhưng cô ta vẫn nhìn về phía mẹ mình, tất nhiên mẹ Dương cũng hài lòng về việc này, bà già kia đã về là được!
Chỉ có điều, cô ta vẫn nhạy bén nhìn Từ Trường Thắng nói: "Vậy đến năm sau khi anh đi làm, mẹ anh có đến đây ở nữa không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-239.html.]
"Phải xem tình hình." Từ Trường Thắng nhìn cô ta: "Nếu em vẫn không thể trông coi nhà của chúng ta, dễ dàng để trộn vào ăn cắp thì mẹ anh vẫn sẽ đến để giữ, nếu em trông coi nhà không đến mức bị dọn sạch vậy thì tất nhiên mẹ anh sẽ không cần đến, để em có thêm can đảm!"
Một câu này đã khiến mẹ Dương nổi giận, bà ta là mẹ vợ thế mà lại bị con rể mượn gió bẻ măng nói như vậy: "Cậu có ý gì? Cậu nói ai là ăn trộm, con gái của tôi cũng chỉ là tặng chút quà cho nhà mẹ đẻ, bà già nhà họ Dương này vậy mà trở thành kẻ trộm? Từ Trường Thắng cậu thật giỏi, cậu cũng đừng quên khi cậu đến xin cưới Mỹ Ngọc nhà tôi cậu đã nói gì?!"
Từ Trường Thắng đè nén lửa giận, hôm nay anh ta đến đây không phải để cãi nhau, anh ta nhìn về phía Dương Mỹ Ngọc: "Thu dọn đồ đạc trở về."
Dương Mỹ Ngọc cũng không muốn làm ầm ĩ, liền vội vàng đi thu dọn đồ, thật ra cũng không có đồ gì nhiều, sau khi xong cũng vội đi theo Từ Trường Thắng. Mà mẹ Dương cũng biết không thể cứ căng thẳng như vậy, cho nên cũng không ngăn cản, chỉ có điều trong lòng vẫn rất bất mãn, trước kia Từ Trường Thắng làm gì có thái độ này với bà ấy? Nhưng hiện tại lại dám, còn dám không chút nể nang gì với bà ấy? Chẳng phải chỉ lấy một chút tiền cùng vài món đồ này nọ thôi sao, bà ta nuôi con gái lớn như vậy gả cho anh, vậy mà lấy của anh chút tiền cùng chút đồ vật cũng không được?
Từ Trường Thắng không quan tâm đến bà ta, chỉ đưa vợ mình về nhà. Lần này về nhà, từ chỗ mẹ Từ anh ta biết được, Dương Mỹ Ngọc thế mà có thể vứt bỏ con gái còn đang b.ú sữa mẹ để trở về nhà mẹ đẻ, trong lòng Từ Trường Thắng thật ra rất tức giận, chỉ có điều cơn tức này cũng chỉ có thể từ chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ, không thể làm lớn chuyện.
Từ Trường Thắng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bỏ qua, và về nhà pha sữa bột cho con gái.
"Niếp Niếp lúc này đang uống sữa bột sao?" Dương Mỹ Ngọc vừa thấy đã hỏi, cháu ruột của cô ta còn chưa từng được uống qua sữa bột.
Từ Trường Thắng trả lời, Dương Mỹ Ngọc nhìn sắc mặt anh ta cũng không dám nhắc thêm gì, chỉ là muốn giải thích chuyện lần này mình về nhà mẹ đẻ: "Em cũng không nỡ bỏ Niếp Nếp, nhưng em thật sự không thể ở với mẹ anh, em làm cái gì mẹ anh cũng không vừa lòng, còn nói này nói nọ..."
Từ Trường Thắng nhìn cô ấy: "Vậy em không nghĩ vì sao anh đưa mẹ anh đến đây sao?"