Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 238

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:29:18
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày nay một căn nhà có hai ba trăm đồng, phù hợp với túi tiền gia đình, cho nên có cơ hội đổi nhà ở cũng rất tốt. "Nếu có nhà, mẹ cũng có thể nuôi mấy con gà, trồng một ít dưa và trái cây, sau này cũng không cần đi ra ngoài mua, tiết kiệm được chút tiền." Hàn Văn Hồng cũng nói.

Bà Hàn còn muốn khuyên nữa nhưng cũng đành thôi, số tiền lớn như vậy. Chợt nghe tiếng gõ cửa từ bên ngoài là mẹ Từ đến đây. "Em đến rồi sao? Mau vào nhà ngồi, để chị rót cho em nước nóng để làm ấm người." Bà Hàn vội ra mở cửa, đón người vào.

Mẹ Từ cười nói: "Cảm ơn chị, đi một đường đến đây đúng là có chút lạnh."

"Thím." Hàn Văn Hồng đưa ghế qua cho.

"Cháu chào bà Từ." Đại Bảo cùng Nhị Bảo đều rất lễ phép.

"Ngoan lắm." Mẹ Từ mỉm cười đáp lời, nói với Hàn Văn Hồng: "Thím nghe Trường Thắng nói, hai đứa đến năm sau mới lái xe lại?"

"Dạ đúng." Hàn Văn Hồng gật đầu. "Vậy thì có thể nghỉ ngơi cho tốt một chút, gần cuối năm mới có một đợt nghỉ thoải mái." Mẹ Từ nói.

Bà Hàn đặt ly nước ấm vào lòng bà ấy, ngồi xuống nói: "Trường Thắng trở về, em cũng có thể nghỉ ngơi một chút, mấy ngày nay em cũng khổ cực rồi."

Mấy ngày nay mẹ Từ thật sự rất gian nan: "Cũng nhờ sữa bột của Lệ Lệ, nếu không cũng không biết Niếp Niếp uống gì." Bởi vì con nhỏ nên không thể tiêu hóa được nước cơm, lúc đó thật sự rất khó khăn, cũng may Cố Lệ gửi sữa bột qua, Niếp Niếp không thích uống nước cơm, nhưng đối với sữa bột thì rất thích, uống cũng rất vui vẻ, ăn uống tốt thì cơ thể mới tốt, lúc này cũng không bị bệnh, cũng không khóc quấy nữa.

Hàn Văn Hồng biết rõ mọi chuyện nên cũng không hỏi gì, bà Hàn thì không chịu nổi, hỏi Dương Mỹ Ngọc đã trở về chưa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-238.html.]

"Vẫn chưa!" Mẹ Từ nói về cô con dâu này đều cảm thấy tức giận: "Em cũng đã nói với Trường Thắng, không được đến đón cô ta, cô ta muốn về thì sẽ về, không về thì bỏ đi!"

Bà Hàn cũng hiểu không thể nuông chiều con dâu được, nhưng vẫn nói: "Gia đình êm thấm thì mọi chuyện mới tốt đẹp, cuộc sống của Trường Thắng lúc này cũng không dễ dàng gì, vợ chồng trẻ phải chung sống hòa thuận mới được."

"Bên nhà họ Dương phải hiểu đạo lý này mới được, chị có tin không bà già kia lúc này còn đang mong chờ Trường Thắng sẽ đến, để áp đảo tinh thần Trường Thắng sao?" Mẹ Từ nói: "Em đến đây thì bà ta đâu có vơ vét được gì, không chừng đang muốn nói điều kiện với Trường Thắng, em không đi thì con gái của bà ta cũng sẽ không về!"

Bà Hàn cũng hiểu được cách hành xử của nhà ông Dương bên kìa, thật sự đúng như mẹ Từ nói. "Lần này Trường Thắng khó khăn mới được nghỉ, chị cảm thấy hay là để hai vợ chồng nó ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với nhau, vì cứ như vậy cũng không phải là cách đúng không?" Bà Hàn nói.

Mẹ Từ than thở: "Em biết chứ, giờ Trường Thắng cũng đã về, em cũng nên trở về chăm sóc nhà mình, nhưng nhớ đến chị chuẩn bị về quê nên đến đây ngồi một chút."

"Chiều nay chị về rồi." Bà Hàn cười nói.

Hàn Văn Hồng: "Cũng không cần gấp như vậy, ngày mai về cũng được."

Mẹ Từ ngồi chơi một lúc lâu, lúc này mới trở về.

Bà Hàn nói với con trai chuyện của Dương Mỹ Ngọc: "Lấy một người vợ tốt và lấy một người vợ tệ nó khác xa, con xem cuộc sống của gia đình chúng ta và nhìn Trường Thắng bên kia, thật sự nát bét." Bà rất hài lòng với người con dâu Cố Lệ này, thật sự rất giỏi!

Hàn Văn Hồng cũng mong muốn gia đình của người anh em có thể hòa thuận, chỉ đáng tiếc là không được.

Mẹ Từ quay về nhà mình không bao lâu, Từ Trường Thắng đã ôm con gái đi qua tìm Dương Mỹ Ngọc, Dương Mỹ Ngọc cũng đã lâu không gặp được con gái, vừa thấy cô ta đã luống cuống nhưng cũng vội vàng nhận lấy. Xem ra cô ta vẫn nhớ con gái mình, sắc mặt của Từ Trường Thắng cũng dịu đi.

Loading...