Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 237

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:29:16
Lượt xem: 10

Ăn xong Cố Lệ đi ra ngoài mua đồ, tuy trong nhà có đồ để gói sủi cảo nhưng không có nguyên liệu làm những món khác. Cố Lệ mang theo giỏ rau ra ngoài, khi cô quay về trong giỏ có một con gà đen, cùng với một miếng thịt bò nhỏ và một cái đùi dê.

"Văn Hồng lần này kiếm được rất nhiều tiền lời trở về, nhưng cũng không thể tham lam kiếm tiền mãi được, con phải bồi bổ cơ thể cho anh ấy thật tốt, mẹ hầm gà đen này cho anh ấy ăn đi ạ, còn thịt bò thì giữ lại tối nay nấu một nồi lẩu, còn đùi dê là con mua cho mẹ, thời tiết hôm nay cũng không tệ, khi nào mẹ về quê thì mang theo chặt nhỏ hầm nhừ bồi bổ cho cha với mẹ, mấy thứ còn lại thì để con cùng Văn Hồng dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo cầm về." Cố Lệ nói.

"Được rồi, được rồi, có cái đùi dê này là đủ rồi." Bà Hàn vội nói.

Cố Lệ cười: "Con đi làm trước đây."

"Được, con gà đen này cứ để mẹ hầm, chờ con trở về thì cùng ăn." Bà Hàn tiễn cô ra đến cửa.

Khi Hàn Văn Hồng tỉnh lại thì Đại Bảo và Nhị Bảo cũng đã dậy, hai anh em còn đang rất buồn bực tối qua vì sao lại có thể đến phòng của bà nội? Hai anh em đều đang ở trong phòng của mẹ ngủ, tối hôm qua mẹ còn kể chuyện cho hai anh em nghe mà. Hàn Văn hồng mở cửa đi ra, mắt của hai anh em đều sáng ngời.

Anh không thấy Cố Lệ liền hỏi: "Mẹ, Lệ Lệ đi làm rồi ạ?"

"Cũng đã đến giờ này rồi, tất nhiên là Lệ Lệ đã đi làm." Bà Hàn buồn cười, vừa dậy đã tìm vợ. "Cha, cha về khi nào vậy ạ?" Đại Bảo ôm chân của cha mình, ngẩng đầu lên nhìn cha.

Nhị Bảo cũng ôm chân của cha, tuy đã lâu anh không trở về, nhưng thằng bé vẫn nhớ rất rõ. Hai anh em mỗi người một chân, Hàn Văn Hồng bật cười bế hai đứa lên: "Cha về vào tối hôm qua, sợ ngủ ngáy làm ồn đến mấy đứa nên đã bế hai đứa vào trong phòng bà nội ngủ."

Bà Hàn vừa lấy bánh bao đã hấp xong trong nồi ra, bưng thêm một chén sủi cảo lên: "Hai anh em xuống ăn sủi cảo trước, không thì sẽ nguội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-237.html.]

"Dạ." Đại Bảo gật đầu, sủi cảo lạnh sẽ ăn không ngon, cho nên thằng bé xuống ăn sủi cảo trước, ăn xong sủi cảo còn ăn một cái bánh bao. Nhị Bảo cũng ăn không ít, Hàn Văn Hồng thì càng khỏi phải nói, bánh bao có nhân thịt heo và cà rốt ăn rất ngon, còn có sủi cảo và nước súp tôm khô cũng vậy, khiến anh đang vô cùng đói đã nhanh chóng càn quét hết sạch sẽ những món trên bàn.

Đại Bảo thấy rất ngạc nhiên, sau đó bắt đầu dặn dò: "Cha, ăn xong rồi có đi ra ngoài nếu người khác hỏi cha đã ăn gì chưa, cha nhất định phải nói là chưa ăn gì nha."

Mấy ngày nay bên ngoài cũng không dễ dàng gì, có rất nhiều người không được ăn no, thằng bé cũng muốn ăn ít một chút nhưng mẹ và bà nội đã nói trong nhà có lương thực, không cần cố gắng ăn ít, chỉ cần đi ra ngoài đừng nói cho người khác biết là được. Cho nên Đại Bảo rất thông minh, nếu có người hỏi thằng bé đã ăn gì chưa, thằng bé đều lắc đầu tỏ vẻ trong nhà không có gì ăn.

Bà Hàn bật cười. Hàn Văn Hồng dịu dàng xoa đầu thằng bé: "Cha đã nhớ. Cha có mua hộp sữa mạch nha về cho hai anh em, khi nào đói bụng có thể nhờ bà nội pha sữa cho hai đứa uống."

Đại Bảo rất thích uống sữa mạch nha. Bà Hàn liền hỏi con trai chuyện muốn mua nhà: "Mẹ nghe Lệ Lệ nói, con đang muốn mua nhà giống Trường Thắng sao?"

Hàn Văn Hồng gật đầu: "Dạ đúng."

"Sao vậy, làm gì có nhiều tiền như vậy, ở bên này không phải cũng rất tốt sao?" Bà Hàn nói.

"Con đang đợi có cái nào tốt thì mua, bên này vẫn có hơi phức tạp." Hàn Văn Hồng nói.

Bà Hàn tất nhiên không cảm thấy như vậy: "Mẹ thấy bên này rất tốt, nhiều người lại náo nhiệt, như thế khiến cho ăn trộm có muốn đến đây ăn cắp gì cũng phải suy nghĩ!"

"Trật tự an ninh trong thành không tệ, ăn trộm cũng không có nhiều, nhưng nếu có nhà sau này tụi nhỏ lớn lên cũng có phòng riêng của mình." Hàn Văn Hồng nói.

Loading...