Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 236
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:29:14
Lượt xem: 12
Hai vợ chồng đang ngồi như vậy, thấy mẹ Hàn lại đi ra, bà cười nói: "Mẹ ôm Đại Bảo và Nhị Bảo vào phòng mẹ ngủ." Cố Lệ nghe vậy không khỏi đỏ mặt. S
au khi Hàn Văn Hồng ăn xong ngụm mì cuối cùng, anh đến giúp mẹ mình, ôm cả Đại Bảo và Nhị Bảo đến phòng bà nội ngủ. "Con cùng Lệ Lệ nên cố gắng hơn, mẹ sẽ trông bọn nhỏ cho." Mẹ Hàn thì thầm nói với con trai.
Hàn Văn Hồng cười, làm bà đi nghỉ ngơi trước. Khi anh đi ra còn đóng cửa lại, Cố Lệ nhìn anh rồi nói: "Nước đã được rồi, anh múc nước lau mình rửa chân đi."
"Được." Hàn Văn Hồng cười, đi ra ngoài xách nước vào nhà.
Vì điều kiện có hạn và thời gian đã muộn, tất nhiên anh không thể đi nhà tắm, nhưng anh vẫn nghiêm túc kỳ cọ toàn thân sau tấm rèm nhỏ trong phòng. Đổ nước bẩn xong, anh đi đánh răng, sau đó mới đi múc nước ngâm chân, rửa tay. Còn Cố Lệ lại kiểm tra số tiền anh mang về.
"Sao lần này có nhiều như vậy?" Cố Lệ nhìn anh.
Hàn Văn Hồng ngồi ngâm chân ở bên cạnh cô: "Lần này đi không ít nơi, nên có kiếm nhiều hơn một chút, nhưng mà cũng là vì cuối năm, mọi người tương đối bỏ được tiêu tiền."
Cố Lệ tính toán một chút, lần này anh mang về khoảng 240 đồng tiền. Trừ bỏ tiền lương cùng tiền trợ cấp của anh, vậy thì vẫn kiếm lời hơn một trăm, đây thực sự là một số tiền không nhỏ trong niên đại này.
"Trong nhà không thiếu tiền, anh phải chú ý an toàn." Cố Lệ nhìn anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-236.html.]
Hàn Văn Hồng gật đầu: "Anh biết, em cứ yên tâm, đều là thuận đường kiếm được."
Cố Lệ không nói gì, đi lấy d.a.o cạo đến để cạo râu cho anh, lần này ra ngoài hơi lâu nên trông anh có chút lôi thôi lếch nhếch. Hàn Văn Hồng ngồi yên tĩnh nhìn chằm cô, để mặc cô thu dọn cho anh, chờ đến khi Cố Lệ đã cạo râu xong rồi ngẩng đầu nhìn anh, anh đã chịu không nổi.
"Vợ à." Ném d.a.o cạo râu sang một bên, cô đã bị anh ôm chặt vào lòng. Cố Lệ vòng tay ôm cổ anh, hơi thở có chút gấp gáp, còn có chút biết rõ cố hỏi làm ra vẻ: "Làm sao vậy." Hàn Văn Hồng không nói lời nào, trực tiếp hôn lên, Cố Lệ cũng đã quá nhớ anh, lúc này còn do dự cái gì nữa? Hai người trên giường hôn nhau thật lâu, mới ôm nhau thở dốc.
"Đã rửa chân sạch sẽ chưa?" Cố Lệ dựa vào trong lòng n.g.ự.c anh, nhẹ giọng hỏi. Nếu Hàn Văn Hồng còn có thể chịu đựng được thì anh không phải là đàn ông, anh đặt cô xuống, lau chân cho khô rồi nhào lên người cô mà không quan tâm đến việc đi đổ nước rửa chân.
Câu nói tiểu biệt thắng tân hôn không sai chút nào, Cố Lệ cũng không thèm để ý, thậm chí còn không nghĩ đến việc bảo anh mặc áo mưa nhỏ, bởi vì khi tình yêu đến, mọi việc khác không còn ý nghĩa gì cả. Trận chiến đêm nay quá kịch liệt.
Ngày hôm sau, khi Cố Lệ tỉnh lại chỉ cảm thấy giọng nói có chút khàn khàn, hai chân run lẩy bẩy. Cũng là lúc cô nhận ra rằng mình đã không dùng bất kỳ biện pháp bảo vệ nào và thậm chí còn không nhớ đến việc đó. Tính toán một chút là thời kỳ an toàn, hẳn là sẽ không trùng hợp như vậy, chỉ trong một đêm liền trúng thầu, nhưng cô vẫn uống một viên thuốc, loại chuyện này không thể phó mặc cho may rủi.
Cô tỉnh dậy trước, Hàn Văn Hồng vẫn còn đang ngủ, Cố Lệ không quấy rầy anh mà tự mình mở cửa. Mẹ Hàn đã làm xong bữa sáng nên cô cũng không phải làm gì nhiều, chỉ ăn mì và sủi cảo, khi nấu thì bỏ một nắm rau cải vào và đập thêm một quả trứng, rất có dinh dưỡng.
"Lệ Lệ, mẹ đang muốn gọi con đâu." Mẹ Hàn cười nói.
"Cảm ơn mẹ." Cố Lệ mỉm cười đi tới bàn dùng bữa sáng, bụng cô thật sự rất đói, réo ầm ĩ. Tối hôm qua thật sự bị Hàn Văn Hồng ép khô, tên đàn ông này thật là quá hành hạ người. Tất nhiên cô cũng phải nói sự thật, cô cũng rất thích bị anh hành hạ như vậy. Mẹ Hàn gật đầu cười bảo cô ăn đi cho nóng.