Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 232
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:29:07
Lượt xem: 9
"Dạ ở trong sông chỗ kia của chúng ta, tụi cháu không có việc gì làm nên đi đào băng thả lưới, kết quả bắt được không ít, mẹ nói tụi cháu mang chút vào cho bà nội cùng thím bảy ăn." Hàn Thủ Quốc cười nói.
"Bà nhớ rõ cái sông kia cũng không có cá mà." Bà Hàn nói.
"Tụi cháu cũng không biết có chuyện gì, nhưng năm nay cá trong sông rất nhiều, mấy ngày nay lưới được cũng gần chục cân." Hàn Thủ Quốc nói.
Bà Hàn rất hài lòng, cũng không quá để ý, hỏi chuyện dưới quê mới biết thằng sáu đã cắt đứt quan hệ cha con, bà lúc này cũng không nói gì nhiều. "Hai đứa chờ đi, bà nội nấu cho hai đứa tô mỳ, ăn xong rồi hãy về." Bà Hàn đi xuống nấu mỳ.
Hàn Thủ Quốc cùng Hàn Thủ Gia cũng không từ chối, họ biết bà nội có thể tự quyết định, thím bảy cũng không để ý chuyện này, vừa lúc cả hai cũng đang rất đói bụng.
Đại Bảo hỏi: "Anh Thủ Quốc, anh Thủ Gia, sao anh Thủ Binh không vào chung vậy ạ?"
"Tuyết nhiều quá, đi đường cũng không tiện, nên anh không để cho anh ấy đi cùng, anh ấy cũng đòi tới." Hàn Thủ Gia cười nói.
Hàn Thủ Quốc mỉm cười: "Anh ấy cũng chưa từng vào thành, chờ sang năm nếu cần đưa đồ gì anh sẽ để anh ấy cùng anh Thủ Gia đi đưa nhé."
Đại Bảo vào phòng của mình để lấy toàn bộ kẹo sữa mà mình đã để dành: "Anh Thủ Gia, anh mang số kẹo sữa này về giúp em cho anh Thủ Binh." Thằng bé đếm đếm có tới bảy viên kẹo sữa.
"Sao em có nhiều kẹo sữa như vậy?" Hàn Thủ Gia cười.
Bà Hàn vớt mỳ, nói: "Ngày thường cho thằng bé kẹo sữa đều không nỡ ăn, luôn nghĩ giữ lại để đem về cho Thủ Binh đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-232.html.]
"Em ăn nhiều quá sẽ bị sâu răng." Đại Bảo lắc đầu. Mẹ nói cuộc sống trong thành rất tốt, luôn có đồ ngọt để ăn nên cũng không được ăn nhiều, nhưng cuộc sống dưới quê thì không tốt như vậy, đường là vật xa xỉ, khó khăn lắm mới có thể ăn được một lần. Thằng bé rất coi trọng chuyện này, bởi vì trước kia khi còn ở quê thằng bé hiếm khi được ăn thịt, vào trong thành thì có thể thường xuyên ăn thịt, hơn nữa rất nhiều bạn học của thằng bé bị sâu răng, nên thằng bé nhìn thấy rất sợ, lúc này cũng đã bắt đầu chăm chỉ đánh răng.
"Sâu răng cũng không dễ như vậy, em cứ để lại cho mình ăn đi." Hàn Thủ Gia cười nói.
"Anh Thủ Gia mang về đi." Đại Bảo nói, thằng bé ở quê có mối quan hệ rất tốt với anh họ Thủ Binh, anh họ ở bên ngoài mò được trứng chim đều sẽ cho thằng bé một quả, thằng bé nhớ rất rõ.
"Vậy được, để anh mang về cho nó." Hàn Thủ Gia cười, cũng nhận lấy.
Bà Hàn nấu mì xong, còn cho mỗi đứa một quả trứng gà vào bên trong, trên mặt bỏ một ít rau xanh, cũng cầm theo ít dưa muối.
"Lấy vợ thì đã là người lớn, cháu phải sống tốt với vợ của cháu, dỗ dành con bé nhiều, cũng thấu hiểu cho con bé, có chuyện gì cũng phải biết giúp đỡ, đừng để chỉ mỗi mình con bé làm." Bà Hàn cũng ngồi xuống dặn dò cháu trai.
Hàn Thủ Quốc chính là đứa con trai cả của gia đình anh trai cả, trước anh còn có một người chị cả. Hàn Thủ Hà là con trai cả của nhà con trai thứ hai, anh là con trai lớn nhất, lớn hơn so với Hàn Thủ Quốc cũng đã sớm lấy vợ sinh con.
"Dạ bà nội, cháu đã biết." Hàn Thủ Quốc cũng rất hài lòng với người vợ này, hiện tại còn mới cưới, tình cảm tất nhiên sẽ không cần nói nhiều.
"Anh có muốn ăn tương ớt không, cho tương ớt vào mì sẽ ngon hơn." Đại Bảo ngồi ở một bên nói. Bà Hàn mỉm cười, muốn đi lấy tương ớt cho bọn họ, hương vị rất thơm, cả người cũng nóng lên.
"Lần này hiếm khi vào thành, sau này tuyết còn lớn hơn thì đừng đi nữa, mấy miếng thịt khô này mấy đứa mang về cho ông nội ăn, lạp xưởng cũng vậy, cũng mang về cho ông ấy ăn." Bà Hàn gói ghém mấy thứ vào bao, để bọn họ mang về.
"Bà nội, không cần đâu ạ, cá lần trước mang về còn chưa ăn nữa." Hàn Thủ Quốc vội nói.