Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 229

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:29:00
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nếu dì Quyên của cháu phải gả cho người khác, đến lúc đó dì sẽ sắp xếp công việc cho cháu làm , nhưng hiện tại cháu không cần lo lắng vấn đề này." Cố Lệ nói.

Tô Minh nói: "Dì Lệ, cháu rất thông minh, cháu thật sự biết!"

"Dì biết cháu thông minh, nhưng mà trước mắt cháu thật sự không cần suy nghĩ vấn đề này." Cố Lệ cười một tiếng, suy nghĩ một chút rồi nhìn thằng bé và nói: "Lại nói tiếp chúng ta cũng có duyên phận với nhau, cháu có muốn nhận dì làm mẹ nuôi không?"

Tô Minh trừng lớn mắt: "Nhận dì Lệ làm mẹ nuôi?"

"Đúng vậy, làm con nuôi của dì." Cố Lệ cười nói.

Tô Minh rất vui mừng, nhưng lại có chút không dám nhận: "Thật... Thật sự có thể chứ?"

"Thật sự." Cố Lệ gật đầu: "Nếu cháu bằng lòng thì đợi lần sau chồng của dì theo xe trở về, dì lại đến đây đón anh em các cháu đến nhà ăn bữa cơm nhận thân, sau này chúng ta chính là người một nhà."

"Cháu bằng lòng, dì Lệ, cháu bằng lòng!" Tô Minh vội vàng nói.

Cố Lệ cười gật đầu: "Vậy được, chờ ba nuôi của con trở về, mẹ lại đến đây tìm các con, bên ngoài lạnh, con đi về trước đi."

Bởi vì muốn nhận kết nghĩa cho nên Cố Lệ cũng quay lại bói với Cố Quyên và Cố Quân một lần. Hai chị em đều là vẻ mặt: "..."

“Đang êm đẹp sao chị lại muốn nhận kết nghĩa?" Cố Quân nói. Cố Quyên cũng nhìn cô: "Nếu là nhận kết nghĩa thì sau này em phải chăm sóc cho hai anh em bọn họ nhiều hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-229.html.]

Cố Lệ gật đầu: "Em biết, đây cũng không phải vấn đề lớn gì, em trở về cũng sẽ nói với mẹ chồng em một tiếng, sau này hai anh em bọn họ ở bên này, chị cả quan tâm bọn họ nhiều hơn một chút, đồ vật cứ tính cho em."

Cố Quyên bất đắc dĩ, nhưng biết thực lực của em gái chị nên cũng không nói gì: "Vậy về sau dứt khoát cùng nhau ở bên này được không? Đốt giường đất bảo bọn họ ngủ lại bên này, cũng tiết kiệm được một ít."

"Cũng được." Cố Lệ cười.

Sau khi nói với Cố Quyên và Cố Quân xong, lúc này Cố Lệ mới xoay người trở về nói chuyện này với bà Hàn. Bà Hàn sửng sốt một chút: "Vậy chẳng phải là nuôi dưỡng thêm hai anh em bọn họ hay sao?"

"Hai anh em bọn họ đâu cần con nuôi, cái sân nhà kia cho thuê cũng được không ít tiền, con là thấy bọn họ không có nơi dựa vào nên mới muốn nhận kết nghĩa, cũng chăm sóc một chút, không cho người khác bắt nạt, hai anh em bọn họ cũng không dễ dàng, coi như tích đức đi." Cố Lệ nói.

Bà Hàn nghe nói không cần con trai và con dâu nuôi, lúc này mới gật đầu: "Như vậy cũng không tệ lắm."

"Nếu mẹ đồng ý thì chờ Văn Hồng trở về, con bảo bọn họ lại đây ăn bữa cơm nhận kết nghĩa?" Cố Lệ cười nói.

Bà Hàn không có ý kiến. Bởi vì nếu đã nhận kết nghĩa rồi thì những việc người làm mẹ nuôi nên làm vẫn phải làm, cô mua không ít bông lại đây may chăn bông mới cho bọn họ, giày dưới chân cũng thay đổi thành giày bông và vớ bông.

"Thịt không mua được, nhưng mấy thứ xương cốt này cũng không tệ, mẹ mua được không ít, các con để dành từ từ hầm canh uống." Cố Lệ đưa tới một bao tải xương cốt , có xương heo cũng có xương bò, dính theo một ít thịt, nhưng cũng không nhiều lắm. Dùng để hầm canh là tốt nhất, ăn bánh bột bắp uống thêm chút canh xương hầm như vậy là quá tuyệt vời.

Cố Quyên rất vui mừng: "Em đi đâu tìm được nhiều xương cốt như vậy?"

"Thịt không dễ tìm, nhưng tìm thịt xương đầu này lại không quá khó, hai anh em bọn con và Hiểu Nguyệt, Hiểu Tinh đều ăn nhiều mốt chút, ăn xong mẹ lại mua thêm một ít cho các con." Cố Lệ xoa đầu hai anh em bọn họ.

"Cảm ơn mẹ nuôi!" Hai anh em Tô Minh và Tô Ngọc đều thật vui vẻ. Cố Lệ cũng cười.

Loading...