Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 228
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:28:59
Lượt xem: 7
Nhưng điều quan trọng là đương sự cũng phải bằng lòng. "Mẹ làm vậy chỉ uổng phí thôi, vất vả lắm chị cả mới thoát được, sao có thể dễ dàng tái giá? Trừ khi gặp được một người rất tốt mới có thể suy xét vấn đề này, nhưng mà chị cả cũng sẽ không để Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh ở lại nhà mẹ đẻ đâu, bên nhà trai phải chấp nhận hai chị em bọn họ mới được." Cố Lệ rất hiểu biết Cố Quyên, chị sẽ không bỏ hai con gái của mình rồi đi tái giá đâu.
Cố Quân cũng hiểu rõ tính cách của chị cả cô, nhưng lại nói: "Nếu chị cả có một bắt đầu mới, thật ra cũng rất không tệ, một mình rất không dễ dàng, dãi nắng dầm mưa."
Cố Lệ liếc nhìn cô ấy một cái: "Cái gì dãi nắng dầm mưa, em không phát hiện là bây giờ chị cả kiên cường hơn trước kia rất nhiều sao? Hơn nữa mặt mày thần thái cũng vô cùng tự tin, đây là trước kia có thể so sánh được sao?"
Cố Quân cười: "Nhưng em cảm thấy tìm người chồng tốt cũng rất tốt." "Vậy cũng phải tìm được mới được, tìm không thấy còn không bằng không tìm."
Cố Lệ nói. Hôn nhân tuyệt đối không thể tạm chấp nhận, bởi vì một khi tạm chấp nhận thì sau này sẽ nảy sinh hối hận, có hối hận sẽ có oán hận, không thể tự mình lăn lộn chính mình thành một oán phụ được, cho nên từ lúc bắt đầu phải chọn cho tốt, các phương diện đều thích hợp mới có thể kết hợp.
Hai chị em nói chuyện này một hồi, Cố Quân mới nhỏ giọng nói: "Chị, có thề mua một ít thịt heo không ạ? Gần đây trong nhà có chút cơm canh đạm bạc, em muốn ăn ngon một chút."
Cố Lệ gật đầu: "Đợi tan làm chị đưa qua cho."
"Cũng đưa đám lương thực và than lửa qua nhé? Ngày nào chị cả cũng ra ngoài, bán vô cùng nhanh."
"Được."
Cố Lệ tan làm là lập tức đưa qua bên này một rổ thịt heo và xương heo, thịt heo không nhiều lắm, đại đa số là xương sườn và xương ống heo, còn trở lại đấy mấy bao tải lương thực to, than cũng có không ít. Sau khi đưa mấy thứ này đến, Cố Lệ định đi trở về, nhưng mà Tô Minh cũng theo cô đi ra. Tô Minh chính là chủ nhân của sân nhà này, hai anh em một người tên Tô Minh, một người tên Tô Ngọc, thằng bé là anh trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-228.html.]
"Có việc gì sao?" Cố Lệ nhìn thằng bé.
Tô Minh nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: "Dì Lệ, cháu có thể cũng làm với các dì không ạ?"
Cố Lệ không bất ngờ khi thằng bé biết chuyện này, dù sao bọn họ cũng ở bên này, thằng bé sao có thể không biết được.
"Có thể làm, nhưng phải chờ sau này." Cố Lệ nhìn thằng bé.
Tô Minh chần chờ một chút: "Là bởi vì cháu còn nhỏ sao?"
"Đúng vậy." Cố Lệ gật đầu, lúc Cố Quân vừa lại đây thuê nhà ở, hai anh em đều gầy như cây que, mấy ngày trôi qua bọn họ cũng tốt hơn không ít, đặc biệt là từ sau khi Cố Quyên lại đây. Chị là người mềm lòng, ví dụ như hầm canh xương hoặc hầm canh cá linh tinh gì đó, chị cũng đều múc một ít qua cho hai anh em bọn họ ăn. Hơn nữa mỗi tháng có mười cân lương thực đúng giờ đưa cho anh em bọn họ, cho nên mặc dù hai anh em vẫn còn gầy, nhưng khí sắc đã tốt hơn trước kia rất nhiều.
Lần này bắt đầu mùa đông, Cố Quyên còn tiết kiệm một chút bông, may thêm một lớp bông mới trong áo bông của hai anh em bọn họ, cũng xem như giữ ấm, còn đưa một ít than lửa cho bọn họ. Có thể nói mùa đông này hai anh em bọn họ thật sự dễ chịu hơn không ít.
"Cháu không nhỏ, năm nay cháu tám tuổi, qua năm cháu chín tuổi rồi." Tô Minh mím môi nói.
Cố Lệ cười: "Đúng là không nhỏ, cũng là nam tử hán nhỏ rồi, nhưng mà chuyện dì làm ít nhất cũng phải chờ cháu được mười ba tuổi mới có thể làm, hiện tại thật sự không được."
"Năm nay dì Quân phải gả chồng rồi, đến lúc dì ấy sẽ dọn đi, dì Quyên ở bên này của bọn cháu cũng không được bao lâu." Tô Minh nhìn cô.
Cố Lệ lập tức hiểu nỗi băn khoăn của thằng bé, Cố Quân chuẩn bị xuất giá, nếu Cố Quyên cũng gả chồng thì thật sự đúng là như thế. Vốn dĩ mấy vấn đề không phải một đứa nhỏ như thằng bé cần suy xét, nhưng nguồn sống của hai anh em bọn họ là cái này, đây chính là con nhà nghèo trưởng thành sớm.