Cố Lệ nhíu mày, bà Hàn tiếp tục nói: "Mẹ Trường Thắng lôi kéo mẹ nói rất nhiều, mẹ cũng buồn bực, sao lại có người mẹ như vậy chứ, ngay cả con gái của mình cũng không quan tâm như vậy?"
"Vốn dĩ cô ta cũng không thích con gái, cô ta là ngóng trông con trai đó." Cố Lệ lạnh lùng nói. Đều là vợ của tài xế, nhưng cô thật sự không có chút hảo cảm nào đối với Dương Mỹ Ngọc, tính cách của đối phương thật sự là trái ngược hoàn toàn với cô. Hơn nữa trải qua những ngày tiếp xúc lúc trước, cô cũng không muốn hỏi thăm những sự việc có liên quan đến Dương Mỹ Ngọc.
Bà Hàn thở dài nói: "Hiện giờ mới bao nhiêu tuổi, cũng không phải sinh đứa bé này xong là không sinh được nữa, nhưng hiện tại cô ta không quan tâm như vậy, nếu sau này sinh được con trai thì chẳng phải thật sự vứt con gái hay sao?"
Cố Lệ cũng an ủi nói: "Có mẹ anh ta ở, có lẽ đứa nhỏ sẽ không xảy ra vấn đề lớn gì."
Bà Hàn gật đầu,"Đúng là như vậy, mẹ cũng không nhìn được, thật sự quá kỳ cục."
"Mẹ, hôm nay chúng ta làm nhiều một chút đi? Con đi mua một ít thịt heo, chúng ta làm nhiều bánh bao và sủi cảo một chút để dành? Lúc con đi làm mọi người cũng có thể chưng lên ăn liền, không cần đi nấu cơm." Cuối cùng Cố Lệ vẫn mềm lòng nghĩ tìm chút sữa bột đưa mẹ Từ đút cho đứa bé.
Sau khi làm xong mấy thứ bánh táo đỏ, bánh hạt dẻ, bọn họ lại bắt đầu làm bánh bao và sủi cảo, có thịt heo làm nhân, bánh bao và sủi cảo làm ra tới cũng không cần phải nói.
Ở trong nhà nghỉ ngơi hai ngày, sau đó Cố Lệ mới lại đây đi làm. Cố Quân đi tới bên này tìm cô: "Chị hai."
"Sao vậy?" Cố Lệ nhìn cô ấy.
"Đông Sinh viết thư trả lời em, nói là tháng sau anh ấy trở lại." Cố Quân mím môi cười nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-227.html.]
Cố Lệ nhướng mày: "Tháng sau là có thể trở về, nhanh như vậy?"
"Cũng đến cuối tháng sau kia." Cố Quân mỉm cười.
Cố Lệ bật cười, con bé này thật sự bị tình yêu làm hồ đồ rồi: "Em có chuẩn bị quà gì cho cậu ấy không?"
"Em có đan cho anh ấy một chiếc áo len."
Cố Lệ gật đầu: "Có thời gian rảnh thì về nhà đi, mẹ có chuẩn bị cho em không ít của hồi môn đâu, đến lúc đó sẽ cho em mang theo."
Nói đến chuyện này, Cố Quân nhịn không được mà nói: "Chị hai, em thật sự không ngờ hiện tại mẹ thay đổi lớn như vậy!"
Cố Lệ cười, nhưng cũng nói: "Mẹ là mẹ ruột của chúng ta, trước kia mẹ vẫn luôn nhớ đến Quốc Đống, hiện tại có giác ngộ, biết mấy con gái chúng ta cũng tốt, nên đương nhiên mẹ cũng sẽ đối xử tốt với chúng ta."
"Lần trước em trở về, mẹ lập tức đưa cho em xem, không chỉ chuẩn bị cho em hai chiếc chăn bông, mà còn chuẩn bị một bộ quần áo mới và một đôi giày mới, ngay cả Đông Sinh cũng có một bộ đồ mới!" Cố Quân trở về, đã nhìn thấy mấy thứ tốt mẹ chuẩn bị cho cô ấy, thật sự làm cho cô ấy rất xúc động. Trước kia chuyện này là nghĩ cũng không dám nghĩ, hơn nữa lúc trước chuẩn bị cho cô ấy cũng chỉ là một cái chăn bông, chỉ có thế mà thôi, không có gì khác, trong lòng cô ấy không muốn, nhưng cũng không nói gì. Không ngờ hiện tại lại thay đổi lớn như vậy.
"Chỉ là có chút phiền, mẹ luôn muốn chị cả tái giá." Cố Lệ cười nói.
Cố Quân nói: "Chuyện này chị thấy mẹ rất kiên trì, hơn nữa mẹ cũng là tính toán cho chị cả, chờ chị cả tiếp nhận công việc này của chị thì lập tức tìm người ta nói, còn nói về sau để Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh sống ở nhà họ Cố, không cần đi theo chị cả."
Cố Lệ biết nhìn bằng ánh mắt của thời đại này, những người làm được như mẹ cô là thật lòng quan tâm cô con gái này, cho dù ở đời sau thì ý nghĩ của mẹ cô cũng không bị ghét bỏ.