Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 221
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:28:45
Lượt xem: 8
Cố Lệ cũng hy vọng mẹ Hàn kết bạn nhiều hơn: "Với thời tiết hiện tại, bé còn nhỏ ra ngoài nhiều cũng không tốt, nhưng Nhị Bảo đã lớn, mẹ mang mũ mặc ấm cho thằng bé một chút là có thể dẫn đi ra ngoài chơi, khi nào mẹ rảnh thì đến đó ngồi chơi với bà ấy"
Mẹ Hàn nghe vậy gật đầu: "Chờ khi nào mẹ có thời gian rảnh liền mang Nhị Bảo qua."
Nhị Bảo lúc này đi tới ôm chân mẹ mình: "Em gái!" Cố Lệ cười bế lên đứa nhỏ mũm mĩm: "Hôm nay nhìn thấy em gái có phải rất vui không?"
"Vâng." Nhị Bảo gật đầu, cậu bé thật sự rất vui, rất thích chơi với em gái, chỉ là em gái quá nhỏ. Cố Lệ cười nói: "Vậy thì khi nào có rảnh, con bảo bà nội đưa đi xem em gái nha."
"Cần gì phải đi xem, hai đứa sinh cho thằng bé một đứa em gái không phải được rồi sao? Nhị Bảo nhất định sẽ là một người anh tốt." Mẹ Hàn cười nói.
Cố Lệ không muốn tiếp tục chủ đề này, nhưng mẹ Hàn không phải là người duy nhất nói đến vấn đề này, mẹ của cô cũng hỏi câu tương tự.
Đưa đến nhà họ Cố một ít cá cùng một túi trứng gà, mẹ Cố dẫn cô vào phòng nói chuyện. "Lần trước mẹ có nói với Văn Hồng, nếu con sinh thêm một đứa mà mẹ chồng không thể trông thì mẹ sẽ giúp. Mẹ ngoài việc nấu nướng thì ở nhà không có việc gì để làm. Tụi con còn trẻ, nên tranh thủ sinh con." Mẹ Cố nói.
Cố Lệ không nói với mẹ Hàn, nhưng lại nói với mẹ ruột ý định của mình: "Mẹ, con không tính sinh thêm." Mẹ Cố nhìn cô: "Ý gì?"
"Chính là ý tứ mẹ nghe được đấy."
Mẹ Cố trợn mắt liếc nhìn cô một cái: "Con bị làm sao đấy? Con chỉ mới sinh hai đứa mà đã không muốn sinh thêm sao? Con cùng Văn Hồng đều là người có công việc, không phải nuôi không nổi, cũng không phải không có ai trông!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-221.html.]
"Con có Đại Bảo cùng Nhị Bảo là được rồi."
Mẹ Cố tức giận: "Mẹ biết bụng của con tranh đua, một hơi chính là hai đứa con trai, nhưng con cũng đừng không hiểu chuyện, con gái mới là tri kỷ, trưởng thành giống như mẹ, giống vậy chị em của con, có thể nói chuyện với mẹ? Chứ nào giống Quốc Đống, hiện tại không dám, nhưng trước khi gãy chân thằng bé cùng cha con luôn nói mẹ là tóc dài kiến thức ngắn, không thiếu làm mẹ tức điên!"
"Nhưng mà mẹ cũng xem như bảo bối đấy thôi." Cố Lệ dỗi bà một câu.
"Đó là lúc trước, hiện tại không phải mẹ xem con là bảo bối sao? Nó tự giặt quần áo, lau nhà, thậm chí còn phải giúp mẹ nấu cơm, mẹ xem như đã nhìn ra, nuôi dạy con trai chẳng có ích lợi gì, chỉ để giữ nhà, có đứa con trai người ngoài không dám xem nhẹ nhà họ Cố chúng ta, nhưng muốn sống tốt, dựa vào con trai là tuyệt đối không thể dựa vào được, còn phải có con gái mới được, có nữ nhi mới có thể cứu mạng!" Mẹ Cố nói.
Cố Lệ cười một tiếng: "Sinh con trai để bảo vệ họ, sinh con gái để bảo vệ cuộc sống sao?"
"Đúng là như vậy!" Mẹ Cố nói: "Cho nên con đừng nói mình không sinh, dù sao cũng phải có hai cô con gái mới được, một đứa không đủ."
Cố Lệ vẫn không có kế hoạch sinh con, nhưng cô cũng không có ý định tranh cãi gay gắt với mẹ, sau tất cả, quan niệm của mỗi người luôn khác nhau.
"Sau này đừng mang nhiều đồ đến đây như vậy, lần nào tới cũng mang, tiền lương của con bao nhiêu chứ?" Mẹ Cố nhìn đồ vật lần này cô mang tới, lắc đầu nói.
Cố Lệ bật cười, trước đây luôn ghét bỏ cô mang quá ít đồ, nhưng bây giờ biết con gái quý giá như thế nào, liền dặn cô không được mang đồ. "Chỉ là chút đồ ăn mà thôi." Cố Lệ xua xua tay.
"Mẹ có làm ít bánh táo chua, con lấy về cho Đại Bảo Nhị Bảo ăn." Mẹ Cố đi lấy mấy cái bánh táo chua gói vào giấy dầu. Sau đó mới tiếp tục nói: "Mẹ không lo cho con và em ba của con, Văn Hồng cùng Đông Sinh đều là người biết sinh sống, đi theo bọn họ không lo quá kém, nhưng mà chị cả của mấy đứa hiện tại một mình mang theo Hiểu Nguyệt cùng Hiểu Tinh, cuộc sống cũng không dễ dàng, hơn nữa con bé mới hai mươi mấy, vẫn còn trẻ."