Quả nhiên chỉ vừa chạng vạng anh sáu nhà họ Hàn đã từ chỗ của góa phụ Ngô trở về, biết tin tức đã truyền ra, anh đã chuẩn bị tốt tinh thần để thấy vợ mình khóc lóc ồn ào, nhưng kết quả thì không có gì xảy ra. Chuyện này thật sự nằm ngoài dự đoán của anh.
Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn vào ban đêm đã nói với anh: "Tôi cũng không ngăn cản anh đến với con mụ góa phụ Ngô kia, nhưng tôi nói cho anh biết, cô ta không phải loại đàn bà sạch sẽ gì, nếu anh đã ở với cô ta thì đừng chạm vào tôi, đừng để truyền bệnh cho tôi!"
Anh sáu nhà họ Hàn sớm đã không còn hứng thú gì với cô ta: "Cô không làm ầm ĩ?"
"Tôi ầm ĩ làm gì, chẳng lẽ anh có thể vì một góa phụ mà bỏ ba mẹ con tôi? Nếu như vậy, anh cứ trực tiếp cút đến bên đó, cũng đừng trở về!"
Điều này khiến anh thứ sáu nhà họ Hàn đánh giá cao cô ta, không ngờ cô ta còn có nghĩ thông đến như vậy. Tất nhiên anh ta không thể nào vì góa phụ Ngô kia từ bỏ gia đình, cùng lắm thì anh ta đối với góa phụ Ngô kia chỉ là mới lạ, dù sao góa phụ kia cũng có rất nhiều đàn ông, cũng biết rất nhiều trò, anh ta được Lý Quải Tử giới thiệu đi một lần liền cảm thấy người đàn bà này rất biết phục vụ. Không ngờ có nhiều trò như vậy, thật sự khiến anh ta rất thích. Nhưng dù vui hay thích thì vẫn là câu nói kia, chỉ là mới mẻ, góa phụ Ngô lấy tiền nên mới hầu hạ anh ta, còn dám làm lớn chuyện sao? Chính là không dám.
"Cô có đến khóc với mấy chị dâu không?" Anh thứ sáu nhà họ Hàn hỏi.
Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn tức giận, không thừa nhận nói: "Không khóc, tôi chỉ qua nói chuyện với các chị, kết quả các chị ấy đều không quan tâm, nói chuyện này không liên quan đến các chị ấy, tôi xem như cũng nhìn ra, bọn họ đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ với nhà chúng ta!"
Anh thứ sáu nhà họ Hàn vui vẻ thoải mái, vốn dĩ anh ta còn đang lo sẽ bị mắng một chút. Nhưng rõ ràng mấy anh em nhà họ Hàn thật sự không quan tâm, họ đang vội gom củi để dành cho mùa đông, không ai có thời gian quan tâm đến chuyện của anh ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-217.html.]
Nói về may mắn, Hàn Thủ Binh của nhà anh cả lần trước đã đào được nhân sâm, lần này vào trong núi gom củi thế mà phát hiện một tổ ong lớn! Tổ ong lớn này được mấy anh em đem về nhà.
Chị dâu cả nhà họ Hàn rất vui mừng, dùng vải gạc sạch sẽ lọc ra mấy hũ mật ong rừng, để lại cho nhà mình một hủ, còn lại cho nhà chị dâu thứ hai và nhà chị dâu thứ ba một bình nhỏ, còn bao nhiêu thì gọi Hàn Thủ Quốc và Hàn Thủ Gia đem vào trong thành cho Cố Lệ. Chủ yếu là chị dâu cả nhà họ Hàn cảm thấy nhà mình đã nhận được không ít lợi từ nhà em bảy, đúng là cha chồng ăn cơm ở nhà con trai cả, nhưng nhà con trai cả chưa từng chịu thiệt, vì nhà em bảy đã trợ cấp không ít.
Mà bọn họ là người lớn, cũng không thể xem đó là chuyện đương nhiên, cần phải đưa chút đồ đến em bảy ở thành, nhưng không có gì đáng giá để đưa, trứng gà là vật quý như cũng không có nhiều.
Mật ong này đưa đến cũng đúng lúc, vừa lúc đưa vào thành đến nhà em bảy. Cố Lệ nhìn thấy hai đứa cháu đưa bình mật ong lớn dến, đây chính là mật ong rừng nguyên chất của thiên nhiên. Tuy có thể mua trong TaoBao, nhưng nó được đích thân đi lấy từ trên núi về tặng thì tình cảm không giống vậy.
"Chị cả thật là, để hai đứa vào thành chỉ vì một bình mật ong thôi à?" Cố Lệ cười.
Hàn Thủ Quốc cũng cười: "Dạ trong nhà còn một bình."
Cố Lệ hỏi anh ấy: "Tháng sau cháu kết hôn phải không?"
Hàn Thủ Quốc ngại ngùng gật đầu, anh cũng đã hứa hôn, tháng sau sẽ kết hôn đúng lúc gặp phải thời tiết như thế này, chắc chắn sẽ không làm được gì, chỉ có điều trước đó anh đã chuẩn bị một phần lương thực đưa qua cho vợ, cha vợ đối với anh rất hài lòng.