Lúc Bà Hàn nghe thím Trần và các chị em dâu trong dòng họ nói đến chuyện này, bà cũng ngây ngẩn cả người: "Gì? Đang êm đẹp sao lại luẩn quẩn trong lòng như vậy?"
Thím Trần thở dài nói: "Còn không phải bởi vì chuyện lương thực lần trước hay sao, bà ấy không chịu nỗi nhà người khác năn nỉ, nên đã cho người ta mượn lương thực, lương thực trong nhà đều bị mượn hết nên bị mấy con trai con dâu oán trách, mỗi ngày ở trong nhà chỉ cây dâu mắng cây hòe, mắng đến mức bà ấy không dám ngẩng đầu lên. Lần trước bởi vì cháu trai sốt cao, bà ấy bị con dâu cả đánh một cái tát, kết quả không nhịn được... Lúc mọi người phát hiện vớt lên thì t.h.i t.h.ể cũng trương phồng lên rồi."
Lúc đó mọi người cũng ghét bỏ bà Chu thật sự không biết tính toán, đang tình hình gì mà lại có thể hồ đồ cho người ta mượn lương thực như vậy, đó chính là lương thực cứu mạng, đồ ăn của cả nhà đều ở đó. Kết quả hiện tại người không còn thì nhịn không được mà tiếc hận.
"Không phải lương thực cứu tế đã phát xuống rồi hay sao?" Bà Hàn nói.
"Đúng là phát xuống rồi, nhưng lương thực cứu tế có thể có bao nhiêu? Còn sao không đi mua lương thực à, khi đó lương thực vận chuyển về đây rẻ đến mức nào? Khi đó nhà họ Chu tốn không ít tiền mua, sau đó thật ra cũng có mua thêm một chút, nhưng làm sao đủ? Tất cả đều đổ hết oán hận lên người bà ấy."
Bà Hàn nghe vậy trong lòng rất hụt hẫng, nhưng chuyện này làm người ta phải nói như thế nào đây?
"Hiện tại tình hình trong thành như thế nào?"
Mấy người thím Trần nói chuyện trong thôn xong lại bắt đầu hỏi chuyện trong thành: "Lúc trước nghe nói rất loạn, hiện tại đã tốt hơn chút nào chưa?"
"Hiện tại trị an tốt hơn nhiều rồi, lương thực trong thành cũng không quá bức thiết, giá cả lương thực ở trong chợ đen cũng không khác lúc trước là bao." Bà Hàn gật đầu.
"Vậy không phải là rất đắt sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-212.html.]
"Đúng vậy, thật sự muốn mạng già, tiền của tích cóp nhiều năm như vậy đều tiêu ra ngoài trong lần này."
"Ôi, ai ngờ đột nhiên lại rơi xuống mưa đá lớn như vậy chứ!"
Nói một hồi, đề tài liền chuyển đến chuyện bà tám: "Nói trở lại, Quế Hoa à, hiện tại tình hình nhà bà là thế nào vậy?"
"Cái gì tình hình như thế nào?" Trong lúc nhất thời bà Hàn không có phản ứng kịp.
"Chính là lão lục nhà bà đó, đừng giấu bọn tôi, hiện tại mấy anh em Văn Đạt đã trở mặt với Văn Liễu rồi, là kiểu gặp mặt cũng không chào hỏi này, quan hệ của ba anh em bọn họ thì tốt hơn, nhưng sao quan hệ với Văn Liễu lại kém như vậy?" Mọi người rất tò mò về chuyện này, cũng muốn nghe ngóng, kết quả là không hỏi thăm được gì cả.
Bà Hàn cũng không muốn chuyện nhà mình thành câu chuyện bàn tán của những người khác, lạnh nhạt nói: "Vốn dĩ đã sớm phân gia rồi, quan hệ tốt qua lại nhiều thì tôi và ông già cũng vui mừng, nhưng nếu không có cái duyên phận đó thì có miễn cưỡng cũng không được, nên mọi người thân ai nấy lo là được."
Bên kia chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn lại đây, vừa lúc nghe được những lời này, sắc mặt trắng bệch. "Mẹ, con nghe nói mẹ và lão thất đã trở về." Chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn chỉ có thể chịu đựng đi lên nói câu như vậy.
Bà Hàn liếc mắt nhìn cô ta một cái, trực tiếp nói với mấy người thím Trần: "Được rồi, không nói chuyện nữa, tôi đi về trước đây, không ở lại lâu được, phải về trước giữa trưa nếu không Lệ Lệ đi làm về lại không có cơm nóng để ăn."
Sau khi nói lời tạm biệt với mấy người thím Trần, bà lập tức chạy lấy người, không thèm để ý đến chị dâu thứ sáu nhà họ Hàn, mà bà cũng thật sự không thể ở lại trong thôn quá lâu, ở thêm một tiếng đồng hồ sau bọn họ phải trở về thành.
"Các bà có nhìn thấy không, hiện tại cuộc sống này khó khăn như vậy, kết quả khí sắc của Quế Hoa lại trông tốt hơn lúc ở quê nhà, thoạt nhìn trẻ hơn không chỉ vài tuổi."
"Đúng vậy, chúng ta là năm này còn tệ hơn năm trước, còn Quế Hoa thì càng ngày càng trẻ hơn, nghe nói lần này vợ Văn Hồng bảo Quế Hoa cầm cho cha chồng cô ấy một bình mở heo về ăn."