Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 211
Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:25:59
Lượt xem: 11
Mặc dù nói như vậy có chút tự cao, nhưng cô thật sự không cảm thấy tiếc khi tiêu số tiền này, bởi vì mua một chiếc chăn bông như vậy ở trong đào bảo rất rẻ, không đắt, mà cô cũng thật sự không thiếu tiền, nên không cần thiết để ý nhiều như vậy.
"Lúc trở về cũng đi hỏi chị dâu cả, chị dâu thứ hai và chị dâu thứ ba một tiếng, xem thử mấy chị có cần bông hay vải làm quần áo, chăn bông gì không, nếu cần thì bảo mấy người Thủ Hà và Thủ Quốc vào thành tìm em."
"Quê nhà có người cần cũng có thể cho bọn họ đồng ý."
"Đúng rồi, có cần mang chút than đá trở về không?"
Ăn uống no đủ, công chuyện cũng nói xong, Cố Lệ bắt đầu dạy Đại Bảo đọc sách biết chữ, đừng nhìn Đại Bảo còn nhỏ, hiện tại thằng bé đã nhận biết được hai mươi chữ, còn có thể tính toán trong phạm vi mười, đếm cũng có thể đếm đến 50, đối với một đứa trẻ năm tuổi mà nói như vậy là rất không tệ. Nhưng mà điều này là nhờ công Cố Lệ huấn luyện và dạy dỗ Đại Bảo hằng ngày.
"Mẹ, tối hôm nay con muốn ngủ với ba và mẹ." Đại Bảo nhỏ giọng nói. Cố Lệ cười nói: "Được."
Đại Bảo rất vui vẻ, hân hoan học đếm xong mới cùng Nhị Bảo lại phòng ngủ của ba và mẹ. Hàn Văn Hồng thấy vậy lập tức nhìn về phía vợ anh, Cố Lệ không nhìn anh, lấy cuốn lời trích của chủ tịch và bắt đầu xem. Hàn Văn Hồng thì đi tới kể chuyện cổ tích cho hai con trai.
Nghe cha kể hai câu truyện cổ tích nhưng vẫn chưa ngủ được, Hàn Văn Hồng không có cách nào, chỉ có thể bắt đầu kể chuyện anh theo xe tải nhìn thấy thế giới to lớn bên ngoài. Hai anh em nghe một chút mới bắt đầu buồn ngủ, Nhị Bảo chỉ chớp mắt đã ngủ rồi, còn Đại Bảo trước khi ngủ cũng không quên dặn dò nói: "Ba đừng thừa dịp con ngủ bế con qua phòng bà nội đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-211.html.]
"Mau ngủ đi." Cha thằng bé nói.
Hàn Đại Bảo thật sự không chịu nổi cơn buồn ngủ, rất nhanh đã ngủ thiếp đi, sau đó bị ba thằng bé bế sang phòng bà nội ở cách vách, hai anh em đều không ngoại lệ.
"Làm gì vậy, cho hai anh em bọn họ ngủ ở đây có gì không tốt." Cố Lệ nói anh.
"Dễ quấy rầy đến bọn họ."
"Sao lại quấy rầy đến bọn họ?" Cố Lệ còn mạnh miệng. Kết quả chưa được bao lâu đã bị Hàn Văn Hồng hôn đến trời đất tối tăm, chờ anh thẳng tiến lên dãy núi Đại Biệt Sơn thì chỉ còn lại tiếng rên rỉ, nói là tiếng khóc cũng không phải, nói không phải khóc thì lại như là tiếng khóc, nhưng mà muốn mạng già của Hàn Văn Hồng.
"Tắt đèn trên đầu giường đi." Cố Lệ nhân lúc anh dừng lại nghỉ lấy hơi đã mềm mại nói. Nhưng Hàn Văn Hồng không làm, anh thích ở trong bóng tối như vậy lại có thể nhìn thấy quan cảnh dưới ánh đèn, bởi vì có thể rõ ràng nhìn thấy bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt vợ anh, thích hoặc là hơi có chút không thoải mái, anh cũng có thể lập tức điều chỉnh. Ví dụ như lúc này, vợ anh là thích, cho nên anh mưa rền gió dữ sắp xếp cho cô.
Cuối cùng Cố Lệ là mơ màng sắp ngủ, bị này người đàn ông thô lỗ này ôm vào trong n.g.ự.c giống như cô mèo lười biếng, chẳng trách sinh hoạt t.ì.n.h d.ụ.c hòa hợp lại có thể thêm điểm, trong những lúc này người đàn ông thô lỗ này làm cô vô cùng vừa lòng. Chỉ là số lần trở về có hơi ít, nhưng mà cũng được, với thể lực này của anh, nếu là quanh năm suốt tháng ở nhà chỉ sợ cô không chịu nổi.
Sáng sớm ngày hôm sau ăn cơm sáng xong, Hàn Văn Hồng chờ theo bà Hàn và hai con trai về quê. Ngoại trừ cầm một ít đồ vật về cho cha Hàn, bọn họ còn mang theo ít kẹo về các cháu trai, cháu gái, là bà Hàn phân chia. Nhưng mà quê nhà lại xảy ra một sự việc tương đối bi thảm. Chính là bà Chu nhảy sông tự sát!