"Khi đó không phải tôi ở bên cạnh nhà mẹ tôi hay sao, có chuyện gì mẹ tôi cũng sẽ không bỏ mặc, bên nhà họ Dương cũng không dám quá mức như vậy, kết quả hiện tại dọn ra ngoài người ta xem nhà tôi là đồ vật trong túi quần, muốn đào thì đào, vợ tôi còn chưa bao giờ ngăn cản, cho dù là giả vờ ngăn cản cũng được, nhưng ngay cả như vậy cũng không làm!" Từ Trường Thắng đầy bụng tức giận.
Hàn Văn Hồng hiểu ý của anh ta, trước kia có mẹ ruột trấn giữ, yêu ma quỷ quái không dám quấy phá, sau đó tự mình dọn ra ngoài, vấn đề giữa hai vợ chồng lập tức lộ ra. "Vẫn nên câu thông nhiều hơn đi." Hàn Văn Hồng vỗ vai anh ta.
Trường Thắng thở dài một hơi thật sâu, nhưng có thể nói gì nữa? Anh ta nhịn không được mà có chút hâm mộ Hàn Văn Hồng.
"Chị dâu là vì sao đột nhiên nghĩ thoáng?"
Hàn Văn Hồng cũng không nói rõ được, chính là lần đó gặp được Vương Kiến Quốc quấy rối, cho nên vợ anh mới nhận ra điểm tốt của anh, cũng cho anh sắc mặt tốt, anh lại muốn hòa hoãn quan hệ cho nên tất nhiên là thuận theo. Sau khi vợ anh hoàn toàn nói rõ thì bọn họ đã không còn vướng mắc gì nữa, hiện tại cũng thật sự tốt như cái gì. Lại nói tiếp vẫn nên cảm ơn người tên Vương Kiến Quốc kia một chút, nhưng mà chuyện này là không thể nói ra.
Lúc Hàn Văn Hồng tắm rửa xong trở về nhà, trong nhà đã nấu nướng xong rồi, tối hôm nay Cố Lệ hầm canh sườn dê củ cải, chưng hai con cá chim không hề nhỏ, món chính là bánh màn thầu bắp. Đương nhiên, Cố Lệ cũng chuẩn bị một chén mì riêng cho Nhị Bảo, thằng bé này gọi món ăn, tỏ vẻ tối hôm nay muốn ăn mì. Các bước nấu cũng không khó, trực tiếp nấu nước sôi là được, cho thằng bé thêm một chút rau cắt nhỏ lại thêm một quả trứng gà là xong việc.
Trước khi mọi người ăn cơm, Nhị Bảo đã ăn xong rồi, nhưng thằng bé vẫn muốn lại đây ngồi vào bàn, ngồi ở trên đùi cha thằng bé đi theo ăn một chút thịt cá. Đại Bảo ở bên cạnh gặm sườn dê, đồng thời nói: "Ba, ngày mai lớp học mầm non của bọn con được nghỉ, chúng ta có về quê nhà không ạ? Con nhớ ông nội."
Thằng bé còn muốn mang đôi giày ba mới mua cho thằng bé về quê khoe khoang, hôm nay thằng bé mang đi lớp học mầm non làm các bạn trong lớp hâm mộ hỏng rồi. Đương nhiên thằng bé cũng thật sự nhớ ông nội, trước kia thằng bé chính là ở quê nhà lớn lên cùng ông nội.
"Vậy ngày mai các anh trở về một chuyến đi?" Cố Lệ cũng nói với anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-210.html.]
Hàn Văn Hồng suy nghĩ một chút: "Buổi sáng ngày mai anh về quê sớm một chút, giữa trưa trở về ăn cơm." Cố Lệ không có ý kiến gì: "Anh cầm ít cá chim khô về cho cha hầm ăn, cá chim khô này ở bên ngoài rất khó mua được. Đúng rồi mẹ, lần trước không phải có chiết một nồi mỡ heo hay sao? Con nhớ mẹ chia làm hai bình, chúng ta giữ lại một bình, hơn nữa cũng thường xuyên ăn dầu phộng, dầu đậu nành, bảo Văn Hồng cầm một bình trở về bảo chị dâu cả xào rau cho cha ăn, nhiều ít cũng dính chút mùi thịt."
Bà Hàn nói: "Cầm chút cá chim khô trở về là được rồi, không cần mang mỡ heo trở về đâu, chúng ta để dành ăn đi."
"Mang về cho cha đi ạ, hiện tại ở quê nhà lương thực rất thiếu thốn, cha cũng là người tằn tiện, mang về cho cha ăn, bổ sung chút mỡ lợn." Cố Lệ gắp một miếng sườn dê cho bà Hàn.
Lúc này bà Hàn mới nói: "Vậy mang về cho cha con à?"
Cố Lệ gật đầu, nhìn về phía Hàn Văn Hồng, thấy anh cũng nhìn cô: "Làm gì nhìn em như vậy?"
"Không." Hàn Văn Hồng cười, so sánh với Từ Trường Thắng, anh chỉ cảm thấy mình là vô cùng hạnh phúc.
"Cái chăn bông trong phòng kia cũng cầm về cho cha đi." Cố Lệ tiếp tục nói.
"Còn làm chăn bông cho cha con nữa à? Không phải nói ông ấy không cần sao." Bà Hàn vội vàng nói.
"Lần trước mấy người Thủ Hà vào đây con có hỏi rồi, chăn bông trong phòng cha là làm từ năm sáu năm trước, cần đổi cái mới." Cố Lệ nói.