Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/dGZm3M7TSG
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở bên nhà tắm anh gặp được Từ Trường Thắng, hai người kỳ lưng cho nhau, Hàn Văn Hồng nói: "Chúng ta ngày mốt đi rồi, cậu và vợ cậu nói chuyện thế nào rồi?"
Từ Trường Thắng thở dài: "Còn có thể như thế nào, vẫn là bộ dạng đó, cũng không biết đến thời điểm nào cô ấy mới có thể tranh đua một chút. Nhưng mà tôi đã nói với mẹ tôi rồi, lúc tôi theo xe thì mẹ tôi sẽ qua bên đó ở!"
Vốn dĩ mẹ anh ta cũng không thích qua, nói lúc trước anh ta thích dọn đi thì dọn đi, sao còn cần bà ấy qua bên đó? Kết quả vừa nghe mẹ vợ anh ta làm những chuyện đó, mẹ anh ta thật sự rất tức giận, mắng anh ta một trận sau đó nói sẽ đi qua.
Từ Trường Thắng biết mẹ anh ta qua bên đó ở thì cuộc sống của vợ anh ta sẽ không tốt, nhưng hiện tại anh ta không quan tâm được vấn đề này, bởi vì cho dù mẹ anh ta không qua đó ở thì cuộc sống của vợ anh ta cũng sẽ không tốt, lương thực bị lấy đi, mỗi ngày còn phải bế con gái qua nhà họ Hàn lấy lương thực. Đương nhiên anh ta biết lúc này bà Hàn sẽ không giúp đỡ nữa, có lẽ là chịu đủ vợ anh ta rồi. Cho nên nhờ mẹ anh ta qua đó ở là tốt nhất, ít nhất có thể chống được mẹ vợ anh ta!
"Để thím qua bên đó khá tốt." Hàn Văn Hồng rất tán đồng.
Từ Trường Thắng nói: "Vì chuyện này mà bắt đầu từ buổi sáng đến giờ, vợ tôi vẫn không nói với tôi câu nào."
Hàn Văn Hồng cũng cảm thấy người anh em này của anh rất không dễ dàng: "Đây cũng là không có cách nào, nếu mẹ cậu không qua bên đó thì hai mẹ con bọn họ sống như thế nào? Mẹ cậu qua bên đó còn có thể giúp đỡ trông cháu gái, quan trọng nhất chính là còn có thể giúp đỡ cậu giữ nhà, tôi cảm thấy rất tốt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-209.html.]
Từ Trường Thắng gật đầu: "Đúng, mặc kệ cô ấy có tỏ thái độ với tôi thế nào thì tôi cũng không quan tâm. Nếu cô ấy có một chút giới hạn thì tôi cũng không đến mức nhờ mẹ qua bên đó? Lúc trước cũng là vì cô ấy nên tôi mới dọn qua đây, kết quả là cô ấy lại sống thành như vậy!"
Lần này chuyện con gái bị bệnh thật sự làm Từ Trường Thắng rất bực mình, cho nên mặc dù biết cô ta bất mãn không vui, nhưng anh ta cũng không thể không làm như vậy, bởi vì anh ta không thể để cô ta tiếp tục tùy ý như vậy, nếu không cuộc sống này phải như thế nào?
Hàn Văn Hồng nói: "Vẫn cần phải câu thông với vợ cậu, đừng làm căng mãi như vậy." Đây là đạo lý mà Hàn Văn Hồng tự mình lĩnh ngộ ra, mọi việc đều cần câu thông nhiều hơn, giống vậy anh và vợ anh hiện tại không phải rất tốt hay sao? Hai vợ chồng ôm nhau tâm sự, quan tâm đến vợ nhiều hơn, nịnh nọt cô nhiều hơn, cô cũng sẽ rất đau lòng vì anh ở bên ngoài cũng không dễ dàng.
Lần này trở về cô nấu bao nhiêu món ngon cho anh? Còn có mấy cái áo len, giày và vớ kia nữa, đều là chuẩn bị cho anh, chỉ vì sợ anh ở bên ngoài bị lạnh. Tri kỷ vô cùng, làm anh càng ngày càng yêu cô hơn, buổi tối cũng không ít lần thân mật với cô, tình cảm cũng sẽ bởi vì như vậy mà càng tốt đẹp hơn.
Từ Trường Thắng thở dài: "Tôi cũng muốn câu thông với cô ấy, nhưng mà hiện tại cô ấy là càng ngày càng không nói lý, cũng không biết rốt cuộc mẹ cô ấy nói với cô ấy như thế nào mà làm cô ấy toàn tâm toàn ý hướng về nhà mẹ đẻ, tôi cũng không thấy nhà mẹ đẻ đối xử tốt với cô ấy như thế nào, sao lại có thể làm cô ấy hiếu kính không màng sống c.h.ế.t như vậy? Tôi đối xử tốt với cô ấy, nhưng từ trước đến nay cô ấy cũng không biết suy nghĩ vì tôi!"
"Trước kia cũng không thấy cậu bực tức nhiều như vậy." Hàn Văn Hồng nói.
Trước kia đều là anh thở ngắn than dài với Từ Trường Thắng, kết quả hiện tại là hoàn toàn trái ngược.