Chỉ có cuộc sống nhà họ Hàn là không tệ lắm, dù sao mấy anh em đều là người cần kiệm, đều có tiền mua lương thực, người ta một ngày ăn một bữa, nhà họ Hàn gia một ngày còn có thể ăn được hai bữa, một bữa cũng được ba phần no, đói thì chắc chắn vẫn đói nhưng nhìn lên mình chẳng bằng ai, nhìn xuống lại chẳng thấy ai bằng mình.
Hai anh em họ Hàn Thủ Hà và Hàn Thủ Quốc có vào thành nói qua, cũng đưa trứng gà đến cho thím bảy Cố Lệ, là mấy chị em dâu góp lại mang đến. Lần này Cố Lệ nhận lấy, cũng bảo bọn họ trở về gửi lời cảm ơn của cô đến chị dâu cả, chị dâu thứ hai và chị dâu thứ ba.
Trải qua tình hình tai nạn năm nay, mối quan hệ của mấy chị em dâu cũng hòa thuận hơn rất nhiều, bởi vì đây mới là người một nhà, trong thời khắc nguy cơ sẽ đoàn kết nhất trí chứ không giống như hai vợ chồng lão lục. Thật sự không phải thứ tốt lành gì!
Mặc dù Hàn Văn Hồng không về quê, nhưng nghe nói lần trước cậu em vợ bị người ta đánh gãy chân, anh vẫn là ôm Nhị Bảo cùng nhau lại bên này, rượu thì không có, nhưng có mang theo hai mươi cân bột mì trắng lại đây cho mẹ Cố. Mẹ Cố rất cảm động, nhận lấy Nhị Bảo và bảo Hàn Văn Hồng vào nhà ngồi, còn pha một ly nước đường trắng cho anh, Hàn Văn Hồng cũng vào nhà thăm Quốc Đống.
Cố Quốc Đống đang đọc sách, chân của cậu ấy cũng khỏi được bảy tám phần rồi, nhưng còn chưa hoàn toàn khôi phục. "Anh rể hai, anh trở lại rồi ạ?" Cố Quốc Đống thấy anh đến thì vui mừng nói.
"Chân thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-208.html.]
"Tốt hơn nhiều rồi nhưng mà muốn hoàn toàn khôi phục thì vẫn cần một đoạn thời gian nữa." Cố Quốc Đống nói đến chuyện này, thật sự là trong cái rủi có cái may. Lúc đó cậu ấy cũng cảm thấy mình hoàn toàn trở thành người tàn phế, thật sự dọa c.h.ế.t cậu ấy.
Mẹ Cố ở bên ngoài gọi anh, lúc này Hàn Văn Hồng mới bảo cậu ấy nghỉ ngơi, còn mình thì đi ra ngoài. Mẹ Cố vẫn luôn lôi kéo con rể nói một hồi, sau khi phàn nàn nỗi lòng xong mới bắt đầu quan tâm tình hình theo xe tải của con rể ở bên ngoài. Lần đầu tiên Hàn Văn Hồng được mẹ vợ quan tâm như vậy, anh cũng nói một chút với bà ấy.
"Ở bên ngoài đi xe phải chú ý an toàn, cái gì cũng có thể không cần, nhưng an toàn là không thể bỏ qua, con còn có Lệ Lệ và Đại Bảo, Nhị Bảo nữa, phải suy nghĩ đến ba mẹ con bọn họ."
"Mẹ, con biết ạ." Hàn Văn Hồng gật đầu.
Mẹ Cố lại cười nói: "Hiện tại Nhị Bảo cũng lớn như vậy rồi, các con có thể sinh thêm một đứa, nếu mẹ con không trông được thì mẹ cũng có thể giúp đỡ trông trẻ, dù sao mẹ cũng không có việc gì làm."
Hàn Văn Hồng thật sự rất ngạc nhiên, trở về anh cũng nói chuyện này với vợ anh. Cố Lệ cười nói: "Lần trước Quốc Đống xảy ra chuyện làm suy nghĩ của mẹ em thay đổi không ít, trong mắt cũng không phải chỉ có Quốc Đống, hiện tại mẹ thường xuyên xách theo vài thứ cho chị cả của em, thỉnh thoảng cũng sẽ cầm ít bánh trứng lại đây cho Đại Bảo và Nhị Bảo ăn." Cho nên mẹ cô nói bằng lòng hỗ trợ trông trẻ chính là thật lòng.
Nhưng đối với vấn đề mang thai lần thứ ba này, Cố Lệ không có mong chờ gì, còn Hàn Văn Hồng bởi vì bản thân một tháng mới trở về hai ba ngày như vậy, anh cũng biết cô vất vả, mặc dù anh muốn có đứa con thứ ba, tốt nhất là con gái, nhưng chuyện này anh tôn trọng ý nguyện của cô. Mỗi lần đều ngoan ngoãn mặc áo mưa nhỏ cho mình, lúc này mới "làm việc" rơi mồ hôi. Lúc chiều tối Hàn Văn Hồng đã đến nhà tắm bên này tắm rửa, trời lạnh không cần tắm rửa hằng ngày, nhưng mà vợ anh thích sạch sẽ, bảo anh lại đây tắm rửa, nên anh cũng lập tức tới đây.