Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 204

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:25:45
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Từ Trường Thắng về nhà liền gặp Dương Mỹ Ngọc, cô ta mới vừa dỗ con gái xong, đang chuẩn bị đi đến nhà họ Hàn lấy lương thực, không nghĩ tới vừa mới ra khỏi cửa liền gặp được Từ Trường Thắng.

"Trường Thắng, anh đã về rồi!" Dương Mỹ Ngọc vừa nhìn thấy chồng mình, tất cả oan ức và tủi thân đều không thể kiềm chế được, nước mắt muốn rơi xuống.

Nếu như là trước đây thì Từ Trường Thắng là người đầu tiên dỗ dành cô ta, nhưng lần này anh ta về nhà chỉ nhìn con gái cũng không thèm nhìn cô, vừa vào phòng liền nhìn thấy con gái gầy ốm giống như một con mèo nhỏ yếu ớt. Trước khi ra ngoài, con bé vẫn trắng trẻo mập mạp, kết quả đến khi anh ta về nhà thì con gái lại thành bộ dáng này! Điều này làm cho Từ Trường Thắng vừa đau lòng lại tức giận.

Dương Mỹ Ngọc cũng đi vào theo sau, thấy sắc mặt anh âm trầm liền nói: "Bé bị bệnh, cho nên mới ốm yếu nhỏ gầy như vậy, nhưng chuyện này cũng phải trách đến nhà họ Hàn bên kia, nếu không phải trời lạnh như vậy làm em qua lấy lương thực, cũng không đến mức em luôn ôm bé đi ra ngoài, bé sẽ càng không thể bị bệnh!"

Nói đến đây, cô ta tràn đầy oán hận, chỉ muốn trách móc nhà họ Hàn, lại đẩy hết tội lỗi tức giận sang nhà họ Hàn, như vậy sẽ khiến cô ta cảm thấy dễ chịu hơn, đúng vậy, không liên quan gì đến cô ta, là do nhà họ Hàn gây ra!

Nếu như Từ Trường Thắng không nghe mẹ Hàn nói liền thiếu chút nữa tin, nhưng hiện tại anh ta đều đã biết mọi chuyện, trực tiếp liền lôi kéo cô ta sang phòng bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-204.html.]

"Trường Thắng, anh làm gì vậy, anh nắm tay em đau quá !" Dương Mỹ Ngọc tức giận hất tay ra khỏi tay anh ta, bực bội nói.

Từ Trường Thắng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô ta: "Cô còn có mặt mũi trách dì Hàn cùng chị dâu sao? Cô cho rằng tôi không biết cô làm chuyện gì sao? Tôi vừa đi ra ngoài, số lương thực kia đã bị mẹ cô lấy đi toàn bộ, cô nói cô có khả năng gì cho tôi nghe? Cô có thể bảo vệ được đồ vật trong nhà sao? Để cô mỗi ngày qua lấy lương thực còn nói tủi thân oan ức lắm sao? Còn có, có phải chị dâu lo lắng trời lạnh sẽ làm bé bệnh, cho nên đưa luôn mười ngày lương thực đến đây không, kết quả cùng ngày lại bị mẹ cô lấy đi? Cô còn dám nói với tôi là nhà họ Hàn làm hại bé sao!"

Dương Mỹ Ngọc có chút chột dạ, nhưng bị anh ta trừng mắt như vậy, cô ta lại cảm thấy vô cùng oan ức: "Sao anh có thể nói em như thế? Một mình em ở nhà dễ dàng sao? Em..."

"Đúng vậy, là cô không dễ dàng, cho nên tôi mới thông cảm với cô, từ sau khi kết hôn liền bắt đầu cãi nhau với mẹ tôi, trước nay tôi đều bênh cô, bảo vệ cho cô. Kết quả là những gì mẹ tôi nói đều là sự thật, chẳng trách cho tới nay bà ấy không hài lòng về cô, không hài lòng nhà họ Dương của cô, ngày chúng ta dọn đi, bà ấy còn chĩa thẳng vào mặt tôi nói tôi sẽ có ngày hối hận!"

Dương Mỹ Ngọc lập tức rơi nước mắt: "Cho nên, anh đã hối hận rồi sao? Hối hận kết hôn với em sao?!"

"Đúng vậy!" Từ Trường Thắng tức giận trừng mắt nhìn cô ta: "Kết hôn mấy năm nay, tôi có thể thề với trời rằng tôi chưa bao giờ sống tệ bạc với cô, Dương Mỹ Ngọc, còn cô thì sao? Số tiền tôi kiếm được ở bên ngoài, cô không thể giữ một xu, thậm chí còn đưa tất cả cho gia đình mẹ đẻ cô. Đó là cách mẹ cô quản lý gia đình giúp tôi sao? Người nhà họ Dương đều là người c.h.ế.t sao, tất cả đều muốn cô nuôi, Từ Trường Thắng tôi cưới Dương Mỹ Ngọc cô, hay vẫn là cưới đám trùng hút m.á.u nhà họ Dương? Một khi tôi vừa rời đi, tất cả tiền và lương thực còn lại trong nhà sẽ bị lấy đi, sau này nhà họ Dương còn ai dám đến cửa, ông đây thấy một lần chặt đứt chân chó của bọn chúng, bao gồm cả mẹ cô, cô đừng không tin, chúng ta cứ thử xem!"

Loading...