Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 202

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:25:41
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bọn họ đều biết những anh em khác bên chồng cũng không khá giả, cũng không có lương thực nên vẫn chia cho một ít, vì vậy hiển nhiên bọn họ cũng đã có địa vị cao trong nhà chồng.

Lúc này cả hai vào thành phố thăm người thân, trứng gà cũng là do mẹ chồng gom góp đưa cho, vì mẹ chồng cũng có góp phần nên khi mang lương thực về cô vẫn chia cho mẹ chồng một ít.

Chuyện hai chị chồng vào trong thành phố đến bên chỗ Cố Lệ cũng nhanh chóng trôi qua, hôm nay thời tiết càng ngày càng lạnh, vả lại còn rất khô hanh. Hai chị em Hiểu Nguyệt, Hiểu Tinh sức khỏe không được tốt, nên có hơi ho khan, Cố Lệ vừa thấy đã mang một rổ lê và một túi đường phèn nhỏ, để Cố Quyên nấu cho hai chị em uống.

Nhìn thấy Hiểu Nguyệt và Hiểu Tinh như vậy, Cố Lệ cũng lo cho Đại Bảo và Nhị Bảo có chuyện gì không ổn, nên cũng nấu cho hai anh em nước lê uống. Hai anh em uống rất vui vẻ, hiện tại mỗi buổi tối đều muốn uống một chút.

Bà Hàn cũng được hưởng theo, chỉ là có chút chịu thua: "Con nuôi hai đứa nhỏ quá khéo."

"Con gái lập gia đình sống c.h.ế.t gì cũng muốn kiếm tiền để lo cho gia đình, con trai thì phải làm trụ cột trong nhà, đúng là khi lớn lên không dễ dàng gì, trước đây có thể không lo không nghĩ, và được nuông chiều hết mức, bây giờ khi chúng lớn lên nếu cuộc sống không quá dễ dàng, chúng sẽ nhớ lại chút ngọt ngào này." Cố Lệ nói.

Bà Hàn buồn cười nói: "Tụi nhỏ bây giờ thì biết cái gì, chờ sau này lớn lên cũng sẽ quên hết."

"Vậy cũng không đúng, những đứa nhỏ trưởng thành trong hạnh phúc sẽ khác." Cố Lệ đối với chuyện này rất kiên trì.

Bà Hàn cũng không nói gì, dù sao bà uống cũng thấy rất ngon, vốn dĩ cổ họng cũng khó chịu nhưng uống vài ngày đã thấy khỏe lên, hiệu quả thật sự rất tốt, cuộc sống càng ngày càng tốt bà cũng chưa từng nghĩ tới. Cố Lệ nhớ đến Dương Mỹ Ngọc: "Mẹ, mẹ đi chuẩn bị lương thực đi, ngày mai con sẽ đem qua cho cô ta mười cân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-202.html.]

"Còn muốn đưa qua đó cho cô ta nữa? Con kêu cô ta tự đến đây lấy là được, mỗi ngày đều tới lấy, cũng không được lấy nhiều, lần trước cô ta cùng mẹ mình đến đây, cách nói chuyện cũng đủ để mẹ biết đó là loại người gì!" Bà Hàn nói.

Cố Lệ lắc đầu: "Lúc này rất lạnh, nếu cô ta ôm con đến đây xảy ra chuyện gì sẽ đổ lỗi chúng ta, con đem qua cho cô ta là được." Bà Hàn thở dài: "Trước kia mẹ không nên đồng ý chuyện này, lòng tốt không được báo đáp."

Cố Lệ cũng không nói gì, nhưng đây thật sự là lần cuối cùng cô giúp Từ Trường Thắng, sau này có muốn cũng đừng hòng.

Ngày hôm sau cô đi làm, liền thuận đường đem lương thực của mười ngày đưa đến cho Dương Mỹ Ngọc, và sắc mặt của Dương Mỹ Ngọc cũng dịu đi không ít. "Cảm ơn cô." Cô ta nói.

Cố Lệ nhìn cô ấy: "Thời tiết đã lạnh, bớt mang đứa nhỏ ra ngoài cùng, sau này cứ mười ngày tôi sẽ đến đưa cho cô một lần." Dương Mỹ Ngọc gật đầu, cô ấy cũng muốn như vậy, nhưng lương thực đã bị mẹ Dương nhìn thấy rồi, nên lập tức hỏi: "Sao con có nhiều lương thực vậy? Tiền ở đâu con mua vậy, chẳng phải con nói không có tiền sao?"

Dương Mỹ Ngọc lắc đầu: "Không phải, là nhà bà Hàn đưa đến cho con, mười ngày mới đưa đến một lần, trọng lượng cũng không ít."

Mẹ Dương nói: "Vậy mẹ mang về một ít, khi nào con ăn hết rồi lại kêu bên kia đưa đến cho con!"

Dương Mỹ Ngọc vội nói: "Không được đâu mẹ, nếu mẹ lấy hết con phải làm sao? Bên kia đã nói với con, mười ngày sau mới đưa đến nữa."

"Con trực tiếp đến cửa tìm chẳng phải là được rồi sao?" Mẹ Dương không lo lắng gì, nói đem một chút trở về, kết quả là xách đi không ít. Nên chưa được bao lâu, Dương Mỹ Ngọc đã bế con gái đến cửa. Bà Hàn vừa thấy cô ấy đã hỏi lý do, suýt chút nữa đã nổi giận: "Lệ Lệ lo thời tiết lạnh, cho nên mới đưa qua cho cô nhiều một chút, để cô không ôm con gái ra ngoài, kết quả cô lại làm như thế này? Được thôi, sau này mỗi ngày cô đều đến đây lấy, chờ cho Trường Thắng cùng thằng bảy trở lại, bà già này sẽ nói một lần và cũng là lần duy nhất với nó, rằng nhà bà già Hàn này không thể giúp gì được nữa!"

Dương Mỹ Ngọc cầm lương thực của ngày mai trở về, không nhịn được tủi thân mà bật khóc.

Loading...