Xuyên Thành Người Vợ Nũng Nịu Của Quân Nhân - Chương 201

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:25:39
Lượt xem: 15

Hai chị em ăn xong canh, cảm thấy rất hài lòng, bởi vì cũng đã rất lâu không được ăn thịt, cho dù chỉ một miếng nhỏ cũng phải để cho tụi nhỏ, khi đã lớn như vậy sẽ không còn được ăn thịt nữa.

"Lệ Lệ cũng mua mấy cái này cho hai đứa đem về, mẹ đã chia xong cho cả hai, mỗi đứa một phần." Bà Hàn đưa cho cả hai người mấy món đồ đã được gói lại.

"Mẹ, tụi con đã đến đây ăn cơm, còn được mang đồ về." Hàn Văn Tư cùng Hàn Văn Vũ cũng không phải người không biết xấu hổ, cả hai chỉ mang trứng gà vào thành thôi. Tuy hai cân trứng gà này cũng rất vất vả mới có được, nhưng so với những món ăn thức uống cùng với đồ vật cả hai người được cầm về thì thật sự không thể nào sánh được.

"Về đi, thời gian cũng không còn sớm, trên đường về cẩn thận một chút." Bà Hàn cũng không nói dài dòng với cả hai người con gái này.

Mặc dù Hàn Văn Tư và Hàn Văn Vũ không cùng một thôn, nhưng cách nhau cũng không quá xa, hai chị em cũng may mắn, gặp được máy kéo chạy về công xã nên cũng ngồi máy kéo về theo. Đi được nửa đường vào thôn, bọn họ cũng xuống xe nói lời tạm biệt rồi trở về.

Hàn Văn Tư có hai đứa con, đứa lớn nhất bảy tuổi, còn con gái út chỉ mới ba tuổi. "Mẹ, mẹ vào thành đến nhà chú út cũng không nói cho tụi con biết, tụi con cũng muốn đi!" Con trai Trần Binh Binh của cô đang chơi ở cửa, vừa thấy mẹ về đã lập tức gào nói. Hàn Văn Tư lườm thằng bé một cái: "Con nghịch ngợm như vậy, sao mẹ có thể dám đưa con vào thành hả? Chờ khi nào con ngoan rồi nói sau!"

"Con có lúc nào không ngoan đâu, chẳng phải con còn giúp mẹ đi hái cỏ cho heo ăn, đào giun cho gà ăn sao?" Trần Binh Binh tiếp tục gào: "Con chưa từng vào thành, cũng chưa từng được đến nhà cậu út!"

"Được rồi, nếu lần sau có đi mẹ sẽ dẫn con đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nguoi-vo-nung-niu-cua-quan-nhan/chuong-201.html.]

Trần Binh Binh lập tức nói: "Mẹ đừng lừa con, lần này chẳng phải mẹ cũng lén đi mà!" Thằng bé mới đi chơi một chút, trở về đã không thấy mẹ đâu, hỏi bà nội mới biết mẹ đi thăm người thân, nhưng đã khiến nó tức giận.

"Không lừa con, mợ út của con cũng nói lần sau mẹ có đến phải dắt con đi cùng, đúng rồi, đây là kẹo sữa mà mợ út đã kêu mẹ đem về cho con ăn đó." Hàn Văn Tư lấy ra hai viên kẹo sữa đưa cho nó. Trần Binh Binh nhận lấy kẹo, cơn tức giận cũng vơi một chút, chờ cho khi kẹo sữa vào miệng, cũng không còn tức giận nữa: "Mợ út nói vậy thật sao ạ?"

"Còn có giả nữa sao?"

"Vậy lần sau mẹ có đi phải nói cho con biết!" Hàn Văn Tư đuổi con trai đi, lúc này mới soạn đồ, cá khô và rong biển đều được cô chia một nửa xách đến cho mẹ chồng, cũng thuận đường đón con gái về.

"Con còn có mấy thứ này đem về à?" Bà Trần hỏi.

"Vợ của em trai con cho, nghe nói là cá này ở gần biển, gọi là cá hố, không có xương, nhưng kho lên ăn rất ngon." Hàn Văn Tư nói.

Bà Trần rất hài lòng: "Lần sau nếu có đi thì cũng dẫn Binh Binh đi vào trong thành gặp họ hàng với, thằng bé rất muốn đi." Hàn Văn Tư biết ý của mẹ chồng, đơn giản là cảm thấy em trai cô có tương lai nên muốn cháu nội đi theo gần gũi cậu, cô cũng không nói gì chỉ bế con gái về nhà.

Tình hình của Hàn Văn Vũ bên kia cũng không khác gì mấy. Tuy nhà chồng cũng không đối xử tệ với các cô, nhưng có nhà mẹ đẻ như vậy, các chị em dâu khác của nhà chồng cũng không dám ức h.i.ế.p họ. Giống như lần trước lương thực khan hiếm như vậy, cả hai trở về nhà mẹ đẻ, đã được nhà mẹ đẻ cho mượn hơn chục cân lương thực trở về, những nhà chị em dâu khác thì một hạt gạo cũng không có. Sau đó, người em trai có tiền đồ lại đưa đến cho cả hai những hai trăm cân lương thực để vượt qua lần khó khăn này.

Loading...